Trạch Nhật Phi Thăng (Full)
Chương 54: Một đêm nổi gió lớn, ngư long múa lượn 2
Hứa Ứng ngồi đàng hoàng trước chậu nước, đợi tới khi tốc độ của con thuyền lá phong giảm đi lại thổi một cái, tăng tốc cho chiếc thuyền.
Có điều, dù sao tâm tính y vẫn còn thiếu niên, lén lút giơ ngón tay thò vào trong chậu, ngón tay lại hiện lên trên không trung, nhô ra trên trời.
“Ngón tay của ta lớn quá!” Hứa Ứng trầm trồ.
Y điều chỉnh vị trí, để ngón tay trên trời tránh khỏi mặt sông, dương dương tự đắc ngắm nghía ngón tay cái của mình. Đột nhiên lại nghe thấy tiếng ầm ầm vang lên, đầu ngón tay y va vào một đỉnh núi, ngón tay Hứa Ứng bị đau, vội vàng rụt lại, chỉ thấy ngón tay y đã bị cứa rách, đang chảy máu.
Còn bên bờ sông Nại Hà, một ngọn núi nổ tung, đất đá văng tứ tung, văng xa tới mấy chục dặm.
Hứa Ứng sợ hết hồn, không dám nghịch ngợm nữa.
Quả chuông thấy y ăn phải quả đắng, không khỏi vui vẻ cười khoái trá, tiếng coong coong vang vọng.
Chiếc thuyền lá phong đi về phía đông hơn ngàn dặm, tới một khu vực hoang vu, có những dãy núi cao chót vót, nước Nại Hà chảy xiết, chiếc thuyền lá phong đi tới khúc ngoặt của con sông, dòng nước chậm lại. Đột nhiên phía trước có ánh sáng lóe lên, là một chiếc thuyền hoa, đèn đuốc sáng choang, đang đi trên Nại Hà.
Trên khúc rẽ của con sông, mặt nước rộng như biển, trên dãy núi phía tây là mặt trăng to như cái đấu, ngọn núi có vẻ nhỏ bé hơn mặt trăng nhiều.
Hứa Ứng thầm khen, cảnh tượng cõi âm này đúng là một vẻ đẹp khác.
“A Ứng, không phải thuyền gì cũng đi được trên Nại Hà đâu.”
Quả chuông nói nhỏ: “E rằng chiếc thuyền hoa này là ‘kẻ đến không có ý tốt’.”
Đột nhiên trong chiếc thuyền hoa có tiếng người vang lên: “Nại Nguyệt, trên sông gió lớn, treo đèn lồng tránh gió lên đi.”
Một giọng nữ đáp lời: “Vâng, Hương công tử.”
Hứa Ứng nhìn lại, chỉ thấy một cô gái cầm đèn lồng từ trong thuyền hoa đi ra, vóc dáng thướt tha, nhón chân treo đèn lồng dưới mái hiên.