Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 2190: Khai chiến (1)
Khai chiến (1)
Nếu để Tô Tín và Bạch Vô Mặc nhìn thấy một màn Chung Xử Huyền ngưng tụ nguyên thần để tạo thành cơ thể đơn độc, mặc dù không thể hù chết bọn họ, nhưng ít nhất cũng sẽ khiến bọn họ khiếp sợ.
Nguyên thần của người này có thể nói là mạnh nhất từ trước đến giờ cũng không hề nói quá, dù Tô Tín và Bạch Vô Mặc đều là võ giả tu luyện nguyên thần, nhưng ở nguyên thần của bọn họ vẫn còn kém rất xa so với Chung Xử Huyền.
Nhìn Lâm Thanh Huyền, nguyên thần của Chung Xử Huyền cũng không nói lời nào, nhưng một giọng nói có vẻ già nua lại vang lên từ trong lòng Lâm Thanh Huyền.
"Tên võ giả Chân Vũ cảnh này ra tay ở vùng biển nào?"
Lâm Thanh Huyền nói: "Ở xung quanh hải vực Đoạn Long Tam Đảo."
Nguyên thần của Chung Xử Huyền làm ra một động tác trầm tư, một giọng nói lại tiếp tục vang lên từ đáy lòng Lâm Thanh Huyền.
"Thì ra là địa bàn của ba nhà kia, nghe nói ba nhà đó vẫn luôn công kích lẫn nhau, chẳng lẽ bây giờ đã không nhịn được muốn nhờ lực lượng cường giả Chân Vũ cảnh của thế lực khác để hủy diệt đối thủ sao?
Thanh Huyền, ngươi đi một chuyến, nói cho người của ba đảo kia biết là không nên gây chuyện quá mức, tấn công lẫn nhau thì có thể, nhưng bọn họ mà tiêu một cái giá lớn để mời cường giả Chân Vũ cảnh ra tay, vậy thì bọn họ đi mà tìm nơi khác đánh nhau, đừng ra tay ở hải vực Phương Tiên Đạo Môn chúng ta."
Phương Tiên Đạo Môn thân là một trong tứ đại Đạo môn, đừng thấy đám người này bình thường chỉ thích lải nhải, cứ thích đi đến những nơi vắng vẻ mà theo đuổi mấy cái đồ tiên tung gì đó, nhưng thật ra nếu Phương Tiên Đạo Môn mà không có thực lực thì bọn họ cũng không có khả năng đặt chân đến hải ngoại.
Phải biết rằng, ở hải ngoại này người ta vô cùng bài xích người ngoài, thể mà Phương Tiên Đạo Môn này hơn ba ngàn năm trước lại có thể cường ngạnh tiến ra hải ngoại, gây dựng được cơ nghiệp như bây giờ, chì như thế đã có thể tưởng tượng được thực lực của Phương Tiên Đạo Môn mạnh đến mức nào.
Phương Tiên Đạo Môn tự sẽ có quy củ của Phương Tiên Đạo Môn, bất kỳ người nào dám động thủ ở trong khu vực của Phương Tiên Đạo Môn, cho dù ngươi có là Chân Vũ cảnh thì Phương Tiên Đạo Môn cũng sẽ không thỏa hiệp.
Ngay khi Phương Tiên Đạo Môn bên này có hành động thì cùng lúc đó, Đoạn Long Tam Đảo bên kia đã loạn như ong vỡ tổ.
Bên này, lão tổ Sở gia còn đang tổ chức thọ yến thì một tên đệ tử Sở gia cả người đầy máu tươi liền vọt vào lớn tiếng nói: "Gia chủ! Lão tổ! Không xong rồi! Vương gia bên kia bỗng nhiên khai chiến với Sở gia chúng ta, hiện tại hai đảo biên giới đã máu chảy thành sông, đệ tử thủ vệ biên giới của Sở gia ta đã chết và bị thương nhiều vô cùng!"
Vừa dứt lời, mọi người ở đây liền lập tức giật mình, đặc biệt là Sở Lâm Thiên, lúc này hắn hét to một tiếng: "Không có khả năng!"
Tên đệ tử Sở gia kia nhìn về phía Sở Lâm Thiên đau thương nói: "Công tử, là thật, lúc bắt đầu là người của Vương gia mở miệng khiêu khích trước, Sở gia cũng chỉ mắng trả, nhưng đúng lúc đó, người của Vương gia lại tự nhiên ra tay, dẫn đầu tấn công về phía Sở gia ta.
Hiện tại ở biên giới bên kia, đệ tử của Sở gia ta đã chết mấy chục người, nếu cứ kéo dài thêm, người của Sở gia ta bên này sẽ nhanh chóng chết sạch!"
Sắc mặt Sở Lâm Thiên hơi thay đổi, bởi vì cho tới bây giờ hắn mới nhận ra, tên võ giả hiện tại tới báo tin chính là một đệ tử Sở gia đứng về phía hắn.
Nếu vậy, những lời mà tên đệ tử Sở gia này nói đều là thật sao? Đám người Vương gia bên kia điên hết rồi sao, vậy mà lại dám ra tay với Sở gia bọn họ vào thời điểm này, chẳng lẽ Vương gia thật sự muốn không chết không thôi với Sở gia bọn họ sao?
Hiện tại Sở Lâm Thiên không biết nên nói cái gì mới tốt, mà lúc này những võ giả khác đến đây chúc thọ cũng đều dùng ánh mắt vi diệu nhìn đám người Sở gia.