Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 1315: Bí mật của tôn bất hại
Dược Vương Cốc đang còn băn khoăn không biết phải đối phó với đám người Tô Tín như thế nào thì lúc này bọn họ đã đi tới trước cửa Dược Vương Cốc rồi.
Thật ra thì lịch sử của Dược Vương Cốc cũng không tính là quá dài, chỉ có hơn năm trăm năm mà thôi.
Nhưng đời trước của Dược Vương Cốc ngày xưa có thủ đoạn khá là cao minh, trong thời gian rất ngắn đã mở rộng kinh doanh của Dược Vương Cốc cho tới như bây giờ, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, có lẽ Dược Vương Cốc sẽ có thể không ngường nghiên cứu ra những loại đan dược mới, chỉ cần sống dựa vào số tiền mà bọn họ dành dụm được thì vẫn có thể tiếp tục kéo dài sự phồn vinh.
- Tô Tín Lục Phiến Môn cầu kiến Diệp cốc chủ Dược Vương Cốc, làm phiền mấy vị đi thông báo một tiếng.
Tô Tín chắp tay nói với mấy tên đệ tử canh cửa của Dược Vương Cốc.
Ánh mắt của mấy tên đệ tử Dược Vương Cốc kia khi nhìn Tôn Bất Hại mang theo vẻ cảnh giác, một người trong đó suy nghĩ một lúc, rồi mới chạy vào trong cốc thông báo cho Diệp Tiên Mao.
Thật ra thì tuy cái đệ tử trẻ tuổi này của Dược Vương Cốc mang lòng cảnh giác với Tôn Bất Hại, nhưng cũng chẳng mang theo thù hận gì.
Suy cho cùng thời điểm trước kia khi Tôn Bất Hại trốn tránh Dược Vương Cốc, bọn họ mới chỉ vừa gia nhập Dược Vương Cốc hoặc là còn chưa gia nhập Dược Vương Cốc, bọn họ cũng chỉ nghe nói về những chuyện mà Tôn Bất Hại đã làm ngày xưa, thế nên cũng chỉ tồn tại sự cảnh giác, chứ không có căm hận.
Tên đệ tử báo tin kia còn chưa chạy vào trong cốc, liền đã nhìn thấy Diệp Tiên Mao mang theo một đám đệ tử Dược Vương Cốc hùng hổ đến đây, ánh mắt của những võ giả Dược Vương Cốc cùng thế hệ với Diệp Tiên Mao khi nhìn Tôn Bất Hại đều tràn đầy sự căm hận.
Nếu không phải vì hắn, sư trưởng đời trước của Dược Vương Cốc cũng sẽ không bị tức đến mức trọng thương, dẫn đến thọ nguyên bị hao tổn nghiêm trọng.
Nếu không phải vì hắn, bây giờ Dược Vương Cốc bọn họ hẳn là phải mạnh hơn mười mấy năm trước rất nhiều, chứ không phải là dậm chân tại chỗ giống như bây giờ.
Thế nên lúc mà Diệp Tiên Mao đi tới trước mặt đám người Tô Tín, hắn cũng vô thức không để ý tới Tô Tín, mà là đầy mặt dữ tợn nói với Tôn Bất Hại:
- Ngươi vẫn còn dám trở lại ư!? Một thân bản lĩnh này của ngươi đều là do sư phụ bọn họ dạy dỗ, hôm nay dù ta có phải liều cái mạng già này cũng phải lấy hết chúng về bằng được!
So với Diệp Tiên Mao sắc mặt dữ tợn tràn đầy thù hận, biểu cảm trên khuôn mặt Tôn Bất Hại lại lạnh nhạt vô cùng, hắn trực tiếp xuống ngựa đi về phía Diệp Tiên Mao, chắp tay nói:
- Sư huynh, đã lâu không gặp a, vừa tới sao đã lớn tiếng đòi đánh đòi giết vậy? Nói như thế nào đi nữa thì chúng ta cũng là sư huynh đệ mà, ngươi vẫn cứ hận ta đến mức ta không chết không thôi như thế ư?
Diệp Tiên Mao lạnh lùng cười nói:
- Sư huynh đệ? Kể từ sau khi ngươi làm ra những chuyện kia, chúng ta đã không còn là sư huynh đệ nữa!
- Ngươi khiến cho Dược Vương Cốc ta bị tổn thất lớn như vậy, thậm chí còn khiến cho sư phụ bọn họ giận đến mức trọng thương, không phải là ta hận ngươi đến mức ngươi không chết không thôi, mà là ta hận không thể khiến ngươi chết sớm một chút!