Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 1289: Ngụy trang
Tô Tín nhìn Vương Ngọc rồi nói:
- Không nên tin mấy cái lời gì mà như thể tay chân chết tiệt đó, trong số năm phái Trì Kiếm thì ta có quan hệ tương đối gần với Dịch Kiếm Môn, vì thế chuyện lúc đầu của Dịch Kiếm Môn ta hiểu càng rõ hơn ngươi. Đến ngay cả bốn phái còn lại trong Trì Kiếm đều không quan tâm đến cái thứ gọi là tình thương mến thương, anh em như thể tay chân đó đâu. Ngươi thật sự cho rằng Thất bang thiên hạ nghĩa khí đến vậy sao?
Hội Anh hùng cùng Nhâm Bình Sinh là những kẻ theo chủ nghĩa lý tưởng, bọn họ lấy hiệp nghĩa làm đầu, nhưng ngoài Hội Anh hùng ra, Thất bang Thiên Hạ bọn họ ai sẽ coi trọng hiệp nghĩa? Chỉ có vì lợi ích mà thôi.
Còn những tán tu võ giả kia, có lẽ trong sô bọn họ trong đó thật sự có những hào kiệt không màng vinh hoa phú quý, coi trọng hiệp nghĩa, coi thường mạng sống bản thân thật sự.
Nhưng thứ mà đại đa số võ giả coi trọng cũng chỉ là lợi ích mà thôi, một phần lợi ích có thể bọn họ không thèm để ý đến, nhưng nếu đến ba phần lợi ích thì có thể làm cho bọn họ động lòng, nếu là lợi ích vô cùng, những kẻ này sẽ dám cùng sống chết với ngươi. Ngươi nói xem, bọn họ liệu có làm hay không?
Vương Ngọc nhìn Tô Tín, cuối cùng vẫn lắc đầu một cái, thở dài rồi nói:
- Ta cuối cùng cũng coi như là đã biết ta với ngươi chênh lệch chính là ở chỗ đó, nói thật, về phương diện lòng người này, ngươi quả thực hơn hẳn ta rồi.
Tô Tín cười và nói:
- Ta không muốn phân cao thấp rõ ràng với ngươi, chẳng qua là ta có thói quen lấy ác ý lớn nhất để đi đoán xét một con người. Tính cách con người vốn là ác, đặc biệt là sống giữa cái giang hồ đặt lợi ích lên hàng đầu này, người có thể khiến cho người tin tưởng được vẫn luôn là con số ít ỏi. Đáng tiếc Hội Anh hùng hình như không hiểu điều này, người mà bọn họ tín nhiệm có hơi nhiều thì phải.
Võ giả ở trong địa phủ đều là những tinh anh trong loài người, hạng người phàm tục cũng không có tư cách gia nhập phủ, vì lẽ đó mỗi một kẻ võ giả trong địa phủ kì thực đều rất kiêu ngạo.
Hiện tại, Tô Tín có thể khiến cho Vương Ngọc nói ra một chữ "phục" cũng không dễ dàng gì.
Vương Ngọc thật ra cũng xuất thân từ dân gian, Thiên Hạ Tiêu Cục này đều là một tay hắn lập lên, chỉ trong mấy chục năm mà đã phát triển đến mức này thì cũng đủ biết độ khó của nó rồi.
Vì thể ở những phương diện khác hắn cũng không thua kém gì Tô Tín, chỉ có điều hiện tại hắn cũng coi như là đã hiểu rõ vì sao Tô Tín từ khi xuất đạo tới nay vẫn luôn thuận lợi như vậy.
- Được rồi, bây giờ ngươi nói đi, ta phải làm như thế nào?
Vương Ngọc hiển nhiên là đã đồng ý với kế hoạch của Tô Tín.
Tô Tín nói nhỏ:
- Trước hết chưa cần vội. Bên phía Hội Anh hùng vẫn chưa ra tay, việc mà ngươi cần làm lúc này đó là dùng thân phận của ta nằm vùng trong Thần Đạo Minh, đến lúc đó sẽ tùy cơ ứng biến.
Tô Tín giao cho Vương Ngọc mặt nạ Sở Giang Vương và cả ngọc bội truyển tin cho Tả Vô Cương truyền, hắn nói: