Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 1281: Tô Tín phách lối
Mắt thấy song phương sắp sửa xảy ra xung đột, Tả Vô Cương cũng chỉ thầm nghĩ một câu không ổn.
Hắn đã tính toán ổn thỏa việc chia một nửa số mảnh vỡ Chân Vũ Pháp Tương cho những thế lực võ lâm kia của Lương Châu đạo, nhưng lúc trước vị Sở Giang Vương này lại không có ở trong kế hoạch của hắn.
Là Cao Nguyên Đức phát hiện ra vị Sở Giang Vương này, hơn nữa sau khi truyền tin tức cho hắn, lúc này Tả Vô Cương mới đột nhiên nảy lòng tham, muốn kéo người của Địa phủ vào trong kế hoạch của mình.
Chỉ có điều là kế hoạch vẫn chỉ là kế hoạch, đến lúc thực sự hành động thì hắn mới chợt nhận ra là hắn đã quên mất một chuyện rất nghiêm trọng, đó chính là nên phân chia lợi ích như thế nào với vị Sở Giang Vương này.
Nói thật thì với những lời nói vừa rồi của Tô Tín, Tả Vô Cương cảm thấy cũng không tính là ngông cuồng phách lối, mà là sự thật.
Trong võ lâm có hai loại võ giả, loại thứ nhất là những võ giả tầm thường như bọn họ, mà loại còn lại chính là võ giả xuất thân từ Thiên đình và Địa phủ.
Phàm là võ giả xuất thân từ hai cái địa phương này thì không có một ai, không có một người nào lại là người đơn giản, hoàn toàn không thể dùng cảnh giới để cân nhắc, giống như lúc trước vị Vạn Độc Ma Quân kia đã chết ở dưới tay vị Sở Giang Vương này một cách rất dễ dàng.
Huống chi bây giờ Tả Vô Cương còn muốn mượn danh tiếng của Địa phủ, nếu để cho Sở Giang Vương chia đều năm phần lợi ích cùng với những thế lực võ lâm của Lương Châu đạo này thì thật sự là có phần không ổn.
Nhưng thực sự thì vị Sở Giang Vương này cũng có chút công phu sư tử ngoạm, thế mà lại vừa há miệng một cái đã muốn ăn ba phần, đây chẳng phải là đang tỏ ra rằng một mình ngươi thôi cũng để để vượt trên bọn họ ư, thậm chí còn muốn tăng thêm một bậc?
Thế nên Tả Vô Cương vừa định khuyên nhủ một phen, muốn ra một cái điều kiện phân chia có thể khiến cho tất cả mọi người đều hài lòng, nhưng lúc này Tô Tín lại bỗng lên tiếng:
- Niềm bi ai lớn nhất của võ giả không phải là thực lực yếu, mà là rõ ràng bản thân rất yếu nhưng lại không hề thấy rõ thực tế.
- Vừa nãy ta còn giữ lại cho các ngươi một chút thể diện, nhưng đáng tiếc là các ngươi lại không hề biết xấu hổ là gì!
- Cùng là tu vi Dung Thần Cảnh thì thế nào? Một đống gà đất chó kiểng, cũng dám so sánh với võ giả xuất thân từ Địa phủ ư?
Phách lối! Ngông cuồng!
Lúc này không riêng gì những võ giả của Lương Châu đạo kia, ngay cả trong đầu Tả Vô Cương cũng xuất hiện bốn chữ này.
Chỉ bằng những lời mà Sở Giang Vương mới vừa nói ra này, nếu như hắn không thân phận là người của Địa phủ, đoán chừng thả vào giang hồ cũng sống không quá được ba tháng.
Nhưng hết lần này tới lần khác người ta lại có thực lực rất mạnh, hơn nữa còn có Địa phủ làm hậu thuẫn, chẳng phải sợ hãi điều gì, cho dù là phách lối cuồng vọng, ai có thể làm gì được hắn?
Chẳng qua biểu hiện của Tô Tín lúc nãy là hắn đang cố ý, nếu như Tô Tín lấy ra thân phận Tứ Đại Thần Bộ của hắn ở chỗ này, cho dù trong lòng hắn nghĩ như vậy, nhưng mà hắn cũng sẽ không nói ra.
Dù sao bây giờ hắn cũng là Sở Giang Vương của Địa phủ, thực lực mạnh mẽ lại còn có Địa phủ làm hậu thuẫn, đương nhiên là không có gì phải dè dặt.