Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 1236: Tô Minh Kỳ
Đám người Tô Trọng Anh đến tìm Tô Minh Kỳ, nhìn thấy bọn họ đến, Tô Minh Kỳ đẩy đĩa củ lạc tới chỗ bọn họ, cười nói:
- Nếm thử, ta vừa nấu.
Nhưng hiện tại đám người Tô Trọng Anh không có tâm tư ăn củ lạc, sắc mặt Tô Trọng Anh nặng nề nói với Tô Minh Kỳ:
- Tam thúc, ngươi đã nghe qua việc của chúng ta chứ?
Tô Minh Kỳ ném một củ lạc vào trong miệng, nhai nhai nói:
- Nghe nói, các ngươi muốn làm sao? Nhiều năm như vậy, các ngươi còn không thích ứng hay sao?
Tô Trọng Anh khẽ cắn môi, giọng đầy căm hận, nói:
- Trước kia chúng ta cũng có thể nhịn, nhưng lần này Tô Trọng Viễn muốn ép chúng ta phải chết!
- Nếu như chúng ta xuống núi thu cung phụng của những tông môn và thế gia kia, một khi chuyện này biến thành đại sự, đám người dòng chính nhất định sẽ ném chúng ta ra gánh tội!
- Hơn nữa nếu chúng ta không đi, Tô Trọng Viễn sẽ thi hành gia pháp với chúng ta, còn muốn chúng ta dập đầu nhận lỗi.
- Nói thế nào thì chúng ta cũng có huyết mạch Tô gia, kết quả Tô Trọng Viễn hắn xem chúng ta thành cái gì? Nô bộc sao?
- Tam thúc, chúng ta thân là võ giả phải có tâm huyết, một khi đầu gối quỳ xuống thì không cách nào đứng thẳng được!
Nghe nói như thế, Tô Minh Kỳ xoay tròn chén rượu trong tay, ánh mắt lộ ra tia sáng đáng sợ, hắn nói:
- Ah? Ý của các ngươi là thế nào?
Tô Trọng Anh lập tức nói:
- Ta muốn mời Tam thúc ngài giúp chúng ta triệu tập huyết mạch chi thứ đến, đến lúc đó cùng nhau đối kháng Tô Trọng Viễn.
- Bởi vì cái gọi là pháp không trách chúng, không bằng chúng ta làm lớn chuyện này, lớn đến mức kinh động gia chủ, ta cũng không tin gia chủ sẽ xử phạt tất cả đệ tử chi thứ.
Tô Minh Kỳ uống một ngụm rượu, nói:
- Có thể, các ngươi trở về đi, ngày mai ta sẽ dẫn người ra tay.
Trong mắt đám người Tô Trọng Anh lộ ra vẻ mặt vui mừng lẫn sợ hãi, bọn họ không nghĩ tới Tô Minh Kỳ đáp ứng thống khoái như vậy.
Bọn họ vốn sợ Tô Minh Kỳ khuyên bọn họ ẩn nhẫn lúc này, không nghĩ tới Tô Minh Kỳ lại đáp ứng sảng khoái như thế, điều này cũng làm cho đám người Tô Trọng Anh nhìn thấy hi vọng.
Đợi đến lúc đám người Tô Trọng Anh đi rồi, Tô Minh Kỳ vừa nhai củ lạc vừa lẩm bẩm:
- Khá tốt, nhiều năm như vậy, những đệ tử chi thứ này vẫn còn có người chưa bị mài hết tâm huyết, có thể cứu được, nếu như các ngươi thực quỳ xuống, đệ tử chi thứ Tô gia sẽ không cứu nổi, khi đó cả đời chỉ làm nô bộc.
Trong bóng tối, vết roi trên mặt Tô Minh Kỳ càng dữ tợn, nhưng trong mắt của hắn lại mang theo bi ai.
Sáng sớm hôm sau, sau khi Tô Trọng Viễn tu luyện xong lại hỏi tùy tùng: