Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 67: Đi Ra Lăn Lộn, Có Sai Phải Nhận
Tô Tín dẫn đầu đi vào trong đường khẩu, ba người Đổng Thành Vũ ở bên ngoài một hồi mới đi vào.
Lúc này đường khẩu không nhìn thấy Sa Phi Ưng, nhưng những đại đầu mục có thể đến đều đến.
Nhìn thấy Tô Tín tiến vào, bọn họ đồng thanh xì xào bàn tán, đồng thời trong ánh mắt cũng muốn dò hỏi suy nghĩ của Tô Tín.
Nhưng Tô Tín lúc này cũng không gấp gáp gì, hắn ngồi vào vị trí của mình giống như lão gia câu cá, hoàn toàn không nói câu nào.
Những đại đầu mục này đã sốt ruột đến không thể chịu được, Lưu Thắng Minh vốn có quan hệ không tồi với Tô Tín liền đi lên hỏi thăm:
Tô đường chủ, vấn đề này giải quyết như thế nào, người nói một câu đi. Mất toàn bộ phường thị, đây là chuyện từ khi Phi Ưng bang thành lập vài chục năm đến nay chưa từng phải chịu thiệt thòi lớn như vậy.
Tô Tín không trả lời hắn, chỉ đưa mắt nhìn sang Hứa Thường đang ngồi trong góc, thản nhiên nói:
Nghe nói Hứa đại đầu mục ngươi ngày hôm qua chạy rất nhanh đấy, còn bỏ lại thiếu bang chủ trong đám địch nhân, ngươi sẽ không sợ một lát nữa bang chủ lột da ngươi sao?
Nét mặt Hứa Thường lúc này tươi cười còn khó coi hơn cả khóc, hắn đã hết hi
vọng.
Kỳ thật ngày hôm qua Hứa Thường cũng không phải cố ý vứt bỏ Sa Nguyên Đông, cho dù có ngu ngốc đến mấy thì hắn cũng hiểu nếu mình dám bỏ lại Sa Nguyên Đông, khi trở lại Phi Ưng bang tuyệt đối sẽ không có quả ngon cho hắn ăn.
Nhưng tình huống lúc đó vô cùng nguy hiểm, lửa vừa đốt thì đám người của Thanh Trúc bang đã ào ào xông tới chém giết.
Hứa Thường quá sợ hãi cũng không nghĩ nhiều được nữa, lập tức quay người bỏ chạy, sau khi chạy được một hồi hắn mới nhớ Sa Nguyên Đông vẫn còn đang ở bên trong.
Sau đó hắn cũng lập tức muốn lén lút quay về cứu Sa Nguyên Đông, không ngờ lúc đó Sa Nguyên Đông cũng sớm chạy tới, hắn liền đội vững cái mũ sợ chết chạy trốn, thật ra cũng vô cùng oan uổng.
Hứa Thường vừa định thanh minh với Tô Tín cái gì đó, nhưng bỗng thấy cửa đường khẩu mở ra, Sa Phi Ưng dẫn theo Sa Nguyên Đông và bốn tên đệ tử đi vào.
Nhìn thấy tất cả mọi người có mặt ở đây, sắc mặt Sa Phi Ưng tối tăm.
Các ngươi không ở địa bàn của mình mà đến tổng đường làm gì vậy? Sa Phi Ưng mặt lạnh quát lớn.
Dư uy Sa Phi Ưng vẫn còn, mọi người ở đây đang ôm tâm tư tới để hỏi tội nhưng vừa nghe thấy tiếng Sa Phi Ưng quát lớn bọn họ liền im bặt đưa mắt nhìn nhau, không dám hó hé một câu.
Tô Tín thầm than một tiếng, những người này đúng là bùn nhão không nặn thành tường, nếu bọn họ không nói thì mình nên mở miệng trước.
Bang chủ, chúng ta bây giờ còn có địa bàn quay về sao? Huống hồ Phi Ưng bang nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta còn có nơi sống yên ổn hay sao?