Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 65: Người Bất Nhân, Chớ Trách Ta Bất Nghĩa
Nơi có áp bức sẽ có đấu tranh, câu nói này đặt ở đâu cũng vô cùng chí lý.
Dưới sự quản lý của Sa Nguyên Đông, những ai ở Vĩnh Lạc phường bị áp bức đến cùng cực? Dĩ nhiên là những thương nhân.
Thương nhân trục lợi, tiền là tất cả đối với bọn họ, cướp đi tiền tài của họ sẽ như giết đi cha mẹ của họ vậy, hiện giờ Sa Nguyên Đông chính là đang diệt cả nhà họ.
Sa Nguyên Đông dẫn dắt không quá một trăm thuộc hạ, những người này vẫn luôn đi theo Sa Phi Ưng, được chỉ dạy võ kỹ, bảo vệ đường viện.
Những người này trước kia vốn chẳng có quyền lợi thực sự, tuy tiền lương tháng cao hơn bang chúng thuộc hạ của các đại đầu mục, nhưng lại không có những khoản thu nhập ngoài lề nhiều như bây giờ.
Hơn nữa tiền lương tháng của họ so với của những đệ tử chiến đường xông pha chém giết khi có bang chiến cũng kém rất nhiều, mỗi tháng nhiều nhất cũng chỉ có hai lượng bạc mà thôi.
Vì vậy những người này sau khi được điều đến làm thuộc hạ của Sa Nguyên Đông, liền bắt đầu đi vơ vét không hề biết kiềm chế, thủ đoạn tàn ác khiến những kẻ giảo quyệt của Phi Ưng bang đều toát mồ hôi.
Bọn họ là người chính thức của bang chủ, gan cũng lớn hơn những bang chúng khác, hoàn toàn không xem sự trừng phạt của bang vào mắt, hơn nữa sau khi Sa Nguyên Đông công khai bảo vệ chúng một lần, đám người này càng ngông cuồng
hơn.
Tửu lâu Đông Thăng ở Vĩnh Lạc phường có thể được xếp trong hàng mười tửu lâu đứng đầu trong cả trăm tửu lâu ở Thường Ninh phủ, ông chủ Phương ở đó bị bọn chúng vơ vét hung dữ nhất.
Thường ngày tửu lâu Đông Thăng tiếp đãi các quý nhân quan to, thương nhân giàu có, mỗi món ăn đều là thứ quý, rượu cũng là rượu ngon đời Trần có giá mười lượng một vò, nơi như vậy từ đầu đã bị thuộc hạ của Sa Nguyên Đông nhìn chăm chăm như hổ đói.
Ban đầu bọn họ chỉ đến Đông Thăng ăn uống miễn phí, mỗi món ăn và rượu uống đều là của quý hiếm, tính tổng đều đến hơn cả trăm lượng bạc.
Hỏi chúng lấy tiền thì chúng lại lẽ thẳng khí hùng nói:
Mấy huynh đệ ta ăn một bữa cơm của ngươi là cho ngươi thể diện, vậy mà còn dám đòi tiền sao?
Ăn cơm không trả tiền đã đành, bọn chúng còn ở trong tửu lầu uống rượu chơi oẳn tù tì, khiến cho sự trang nhã được bài trí nơi đây trở thành bẩn thỉu xấu xa, những người khách khác nhìn liền cảm thấy không vui, điều này làm cho lượng khách ở đây ít đi nhiều, làm ăn không tốt được bằng một nửa như trước.
Ông chủ Phương tức giận, liền cùng một số thương nhân khác cũng bị đám bang chúng này ức hiếp báo lên Sa Nguyên Đông, không ngờ liền bị một bạt tai đánh cho quay về, hôm sau khi đám bang chúng này đến, liền chuyển từ việc ăn uống miễn phí thành trực tiếp tống tiền!