Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 63: Thế Sự Đổi Thay, Trèo Cao Té Đau
Sa Nguyên Đông và Tô Tín chưa từng có thù oán, thậm chí họ chưa từng nói với nhau câu nào.
Hôm nay Sa Nguyên Đông đoạt địa bàn và địa vị của Tô Tín trước mặt mọi người là vì hắn ta đố kỵ với Tô Tín.
Con người có bảy đại tội, đố kỵ là một trong số đó.
Dù có là thánh nhân cũng không dám nói cả đời này bản thân họ không hề nảy sinh lòng đố kỵ chứ đừng nói là Sa Nguyên Đông.
Thật ra Sa Nguyên Đông vốn chẳng có suy nghĩ gì đối với những thành tích mà Tô Tín có được.
Hắn vốn nghĩ Tô Tín dù có xuất sắc đến mấy, đánh chiếm được nhiều địa bàn đến mấy thì chẳng phải cũng là một con chó của nhà họ Sa nuôi hay sao, bản thân có cần thiết đi đố kỵ với một con chó của nhà mình hay không?
Nhưng thời gian gần đây, Sa Phi Ưng lại cứ luôn nói Tô Tín thế này thế kia, bảo hắn nếu có được vài phần thực lực của Tô Tín thì đã không cần lo lắng thế này thế nọ.
Điều này khiến trong lòng Sa Nguyên Đông cảm thấy khó chịu.
Tô Tín chẳng qua chỉ là một con chó mà nhà hắn nuôi, Tô Tín có thể quản lý tốt Vĩnh Lạc phường chẳng lẽ bản thân hắn không làm được sao? Tô Tín có thể lập ra truyền công đường chẳng lẽ hắn không thể tiếp quản sao?
Chính vì trong lòng hắn không phục nên mới muốn cướp cho bằng được địa bàn và địa vị của Tô Tín, vì muốn để cho cha hắn thấy được rằng hắn cũng không thua kém gì Tô Tín!
Lúc này phòng nghị sự yên tĩnh không tiếng động, bọn người Đổng Thành Vũ đều nhìn về Tô Tín.
Vốn nghĩ chuyện đã không còn chuyển biến nữa, không ngờ Sa Nguyên Đông lại nhảy ra giúp bọn họ.
Giờ đã bị người ta như tát vào mặt, Tô Tín còn có thể nhẫn nhịn nữa sao?
Nhưng đáng tiếc là Tô Tín đã khiến bọn họ thất vọng, đối diện với ánh mắt khiêu khích của Sa Nguyên Đông, Tô Tín dường như làm ngơ không thấy, vẫn ngồi bình thản trên ghế.
Sa Phi Ưng thở phào nhẹ nhõm, để tránh đêm dài lắm mộng, ông ta liền nói:
Mọi người đều về chuẩn bị cả đi, nội trong ba ngày cần hoàn tất công việc bàn
giao.
Thấy đã hết cơ hội nên mọi người đều mang theo sự oán hận và bất mãn ra về.
Tô Tín cũng vẫy tay gọi Lý Hoại và Hoàng Bính Thành ra về.
Sau khi rời khỏi tổng đường, Hoàng Bính Thành đã nhịn suốt quãng đường mới phẫn nộ nói:
Bang chủ làm vậy là có ý gì chứ? Dựa vào đâu buộc phải nộp lại cho bang địa bàn mà chúng ta vất vả đánh chiếm được chứ?
Đây gọi là gì nhỉ? Vắt chanh bỏ vỏ? Hừ! Không đúng! Qua cầu rút ván? Hừ! Cũng không đúng!
Tô Tín vỗ vai hắn nói:
- Được rồi, đừng khoe mấy cái thành ngữ đó của ngươi nữa, ta hiểu ý ngươi rồi.
Lão đại, người đã biết vậy sao còn không phản đối ngay tại đó? Cùng lắm thì mọi người làm phản rời bỏ Phi Ưng bang, nơi này không có chỗ cho chúng ta thì còn có nơi khác mà!
Lý Hoại cũng dùng ánh mắt thắc mắc nhìn Tô Tín, rõ ràng suy nghĩ của hắn cũng giống với Hoàng Bính Thành.