Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 60: Cạm bẫy trong rút thưởng
Cạm bẫy trong rút thưởng
Tô Tín ngạc nhiên nhìn bổ khoái Tiểu Trương, giờ cậu mới biết mình đã nghĩ quá đơn giản về những bổ khoái tuần tra bình thường này rồi.
Những bổ khoái này đều luyện qua nội công và một số võ kỹ, hơn nữa thực lực đều không thấp, thứ này không thể một sớm một chiều là có thể luyện được, công phu trên người và thân phận bổ khoái của những người này đều là tổ truyền.
Bổ khoái Tiểu Trương liếc nhìn Lưu Thắng Minh nói:
- Nhưng mà dù sao con trai ông cũng đập phá tiệm người ta, không đền chút bạc thì thể diện ta đây cũng khó giữ.
Lưu Thắng Minh liền nói:
- Người nói bao nhiêu tiền thì bấy nhiêu vậy.
- Năm vạn lượng đi, nể mặt Tô đường chủ lần này ta chẳng lấy đồng nào.
Bổ khoái Tiểu Trương nhàn nhạt nói.
Lưu Thắng Minh liền lấy trong túi ra năm vạn lượng ngân phiếu đưa cho bổ khoái Tiểu Trương, đồng thời lấy ra thêm một vạn lượng bạc đưa cho bổ khoái Tiểu Trương.
- Đây là quà cám ơn dành cho người, dù sao cũng không thể người đi không một chuyến được?
Bổ khoái Tiểu Trương nhíu mày nói:
- Ta đã nói rồi, nể mặt Tô đường chủ nên lần này ta không lấy tiền.
Tô Tín nói:
- Ngươi cứ cầm đi vậy, tiền này ngươi không cần cũng được, cứ đưa cho đại ca ngươi, dù sao cũng đã làm phiền huynh ấy một chuyến, cứ coi như tiền trà nước cho huynh ấy đi.
Nghe Tô Tín lên tiếng, bổ khoái Tiểu Trương liền cầm lấy tiền, chắp tay nói với Tô Tín:
- Được rồi, Tô lão đại cứ đợi tin của ta nhé, ngày mai người có thể được thả ra.
Đợi sau khi bổ khoái Tiểu Trương ra về, Lưu Thắng Minh thở dài nói:
- Tô đường chủ, ta không nói nhiều lời nữa, sau này khi nào người cần đến lão Lưu ta, hãy cứ nói, lão Lưu ta tuyệt không nói hai lời.
- Ha ha, Lưu lão đại khách sáo rồi, chuyện nhỏ thôi mà.
Lưu Thắng Minh lắc đầu cười nhăn nhó bái biệt Tô Tín, rời đường viện mà trong lòng vẫn khó bình tĩnh trở lại.
Đối với Tô Tín chỉ là chuyện nhỏ, nhưng lại là chuyện ông lại lo lắng sợ hãi âu sầu mấy ngày rồi vẫn chưa tìm được cách giải quyết.
Nói thật, trước kia Lưu Thắng Minh thấy Tô Tín còn trẻ như vậy đã trở thành đại đầu mục thậm chí trở thành đường chủ nên có chút không phục, nhưng ông ta biết rõ thực lực của Tô Tín, dù trong lòng không phục thì miệng vẫn cung kính gọi một tiếng Tô đường chủ.
Nhưng sau chuyện hôm nay Lưu Thắng Minh coi như hiểu ra được, bản thân ông còn có tư cách gì mà không phục?
Thái độ bổ khoái Tiểu Trương đó rất kiêu ngạo, đến ông mà hắn cũng không thèm để ý đến, nhưng đối với Tô Tín thì lại mang vẻ cung kính, thái độ khác biệt một trời một vực.
Ở nơi Phi Ưng bang xưng vương xưng bá, những người như ông còn tự cảm thấy chút danh tiếng, nhưng Tô Tín lại là nhân vật có tiếng tăm ở cả Thường Ninh phủ.
Trong đường viện, đợi Lưu Thắng Minh đi rồi Hoàng Bính Thành mới từ bên cạnh bước ra, hắn thắc mắc hỏi:
- Lão đại, ông ta chẳng thân quen gì với chúng ta sao vô duyên vô cớ lại đi giúp người ta làm gì?