Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 59: Kết thiện duyên rộng rãi
Kết thiện duyên rộng rãi
Truyền công đường có mấy người Lý Thanh bọn họ trông coi, Tô Tín vẫn rất yên tâm, mỗi ngày cậu chỉ đến đi vài vòng coi như mình có mặt để cho những bang chúng này biết là ai đã cho họ cơ hội học võ công, vậy là đủ rồi.
Thời gian còn lại Tô Tín đều ở đường viện Vĩnh Lạc phường tu luyện, hoặc cùng Lý Hoại so tài.
Thiên phú của Lý Hoại vốn không tồi, nhìn trận đấu giữa Tô Tín và Lý Trung Hòa xong còn có vài lĩnh ngộ, đêm qua đã đột phá liền đến mốc ba mươi sáu huyệt vị, đạt cấp hậu thiên sơ kỳ.
Khoái kiếm Kinh Vô Mệnh của Tô Tín yêu cầu rất cao đối với nội lực, bởi vì đây là kiếm pháp đơn thuần dùng để giết người, có bao nhiêu sức mạnh thì có thể phát huy kỹ năng giết người khủng khiếp đến bấy nhiêu.
Còn Tịch Tà Kiếm Pháp của Lý Hoại lại chẳng có yêu cầu nhiều với nội lực, sau khi đạt bậc hậu thiên sơ kỳ, thứ hắn tăng lên là tốc độ chứ không phải sức mạnh xuất kiếm.
So với Quỳ Hoa Bảo Điển gốc, ưu điểm và khuyết điểm của Tịch Tà Kiếm Pháp đều thể hiện rõ.
Lúc này Hoàng Bính Thành đi vào đường viện, nói với Tô Tín:
- Lão đại, Lưu Thắng Minh có chuyện tìm người.
- Hắn đền tìm ra làm gì?
Tô Tín thắc mắc hỏi.
Lưu Thắng Minh là một trong các đại đầu mục của Phi Ưng bang, thường ngày cũng không được coi là thân cận với ba vị đường chủ kia, coi như là người của bên phía bang chủ, càng không qua lại gì với cậu.
Có thể nói Tô Tín chẳng qua lại gì với những đại đầu mục khác, quyền lợi của các đại đầu mục trong Phi Ưng bang cũng lớn, ai có địa bàn người ấy, không thường lai vãng đến địa bàn người khác.
Hoàng Bính Thành lắc đầu:
- Không biết được, một mình hắn đến chỉ nói là muốn cầu kiến lão đại người.
- Được, cho hắn vào đi.
Một lúc sau, Hoàng Bính Thành dẫn theo vào một người trung niên tuổi gần năm mươi.
Lưu Thắng Minh nhìn thấy Tô Tín liền cười lớn chắp tay chào:
- Chúc mừng Tô đường chủ đã trở thành vị đường chủ trẻ tuổi nhất trong Phi Ưng bang ta, chà chà, Tô đường chủ thiếu niên anh tài, đúng là khiến cho lão già ta đây ngưỡng mộ.
Tô Tín cũng khiêm tốn nói:
- Lưu lão đại khách khí rồi, ông cũng chưa phải già cả gì đâu, theo ta biết Lưu lão đại giờ vẫn chưa đến năm mươi nhỉ? Vẫn đang ở tuổi tráng kiện mới đúng.
Lưu Thắng Minh cười nhăn nhó lắc đầu:
- Tô đường chủ người quá đề cao ta rồi, lão đầu chưa tu luyện đầy đủ nội công như ta, lúc trẻ chỉ lo theo đuổi sức mạnh chiến đấu, thế là chọn luyện những nội công võ kỹ cấp tốc.
- Cuối cùng về già cơ thể không chịu đựng nổi nữa, qua bốn mươi thì cơ thể đã bắt đầu xuống dốc, không giấu gì người, giờ ta đã không còn dám giao đấu kịch liệt với người khác nữa, cơ thể chịu không nổi nữa rồi.
Tô Tín phối hợp nói vài câu an ủi, dù sao Lưu Thắng Minh chưa nói rõ ý đồ đến đây, cậu cũng không cần vội, nên thao thao nói một loạt lời vô nghĩa với đối phương.