Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 57: Chức vị đường chủ về tay
Chức vị đường chủ về tay
Tô Tín mang theo uy thế đến đòi vị trí đường chủ, dù là Sa Phi Ưng hay ba vị đường chủ kia cũng đều tuyệt đối không cho phép.
Nhưng vẻ mặt Tô Tín chẳng hề thay đổi, dường như đã lường trước được cục diện.
- Bang chủ, ông đừng vội vàng từ chối, ta trở thành đường chủ cũng không phải là chẳng có chút lợi ích gì, với danh tiếng hiện tại của ta, ở lại làm đường chủ ở Phi Ưng bang chắc chắn sẽ giúp khí thế các huynh đệ trong bang tăng cao, nhưng nếu ta bỏ đi thì kết quả không cần nói cũng biết rồi.
Trong mắt Sa Phi Ưng bỗng lóe lên tia sự nghiêm khắc:
- Tô Tín, ngươi có ý gì? Ngươi muốn phản bội bang sao?
- Đừng nói khó nghe như vậy, không phải ta phản bội Phi Ưng bang, mà là Phi Ưng bang phản bội ta!
Ánh mắt Tô Tín dần trở nên lạnh lẽo:
- Bang chủ, Tô Tín ta từ khi gia nhập đến nay lập nhiều công trạng cho bang, cuối cùng khi xảy ra chuyện, các người lại định bắt ta giao ra để chuộc tội, thật khiến lòng người thất vọng!
Bọn người Sa Phi Ưng đều im lặng không nói, chuyện này thật sự khiến bọn họ đuối lý, nói thế nào cũng là hành động khiến người ta khinh thường.
- May mà Tô Tín ta mạng lớn không chết, chuyện này ta cũng không muốn nhắc nhiều nữa. Phi Ưng bang chúng ta xưa nay đều dùng thực lực và chiến công để nói chuyện, với thực lực và chiến công hiện giờ của Tô Tín ta, chẳng lẽ còn không xứng với chức vị đường chủ sao?
Tô Tín chỉ vào Đổng Thành Vũ cười lạnh nói:
- Kẻ bại tướng dưới tay ta này có thể làm đường chủ, vì sao ta lại không thể?
- Ngươi nói gì?
Đổng Thành Vũ phẫn nộ đứng dậy, giận dữ nhìn Tô Tín.
- Nói ông là bại tướng dưới tay ta ông không phục sao? Hay là chúng ta đấu lại một trận?
Tô Tín lạnh lùng nhìn Đổng Thành Vũ, vị đường chủ hình đường này giờ cũng chỉ có thể ngoài cứng trong mềm mà thôi, ông ta cũng chẳng có gan dám ra tay với Tô Tín.
Quả thực Đổng Thành Vũ không dám ra tay với Tô Tín.
Ông ta là người coi trọng quy tắc, nhưng Tô Tín lại là người không nói quy tắc, cậu không để mắt đến tôn ti trật tự gì, Mạnh Xung Tô Tín cũng dám giết, nếu ông ta chọc giận cậu thì cậu có dám giết ông luôn không?
Chuyện này Đổng Thành Vũ không dám cược.
Sa Phi Ưng trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói:
- Thực lực và chiến tích của ngươi đúng là có thể làm đường chủ, nhưng sự từng trải của ngươi còn quá ít, tam bang tứ hội của cả Thường Ninh phủ chẳng tìm ra được một đường chủ chưa đến hai mươi tuổi nào cả.
- Từng trải? Thứ đó chỉ là rác rưởi mà thôi!
Tô Tín không khách sáo nói:
- Nếu giờ ta gia nhập Thanh Trúc bang, chắc chắn bọn họ sẽ buông bỏ ân oán trước kia để thu nhận ta, vả lại cái chức phó bang chủ cũng không chạy đi đâu được.
- Nhưng Tô Tín ta không phải kẻ quên nguồn cội, ta ở Phi Ưng bang thời gian lâu như vậy, chỉ cần bang cho ta thứ ta nên có, sao ta phải quay đi tìm đến bang phái khác?