Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 32: Tiến đánh Thanh Trúc bang
Tiến đánh Thanh Trúc bang
Trong tổng đường Phi Ưng bang, bang chủ Sa Phi Ưng và ba vị đường chủ nghe xong chuyện Ngụy Phong bị người thích sát xong đều sững sờ.
- Rốt cuộc là ai phái người đi chứ!?
Ánh mắt Sa Phi Ưng quét qua Đổng Thành Vũ và Trang Lê, rồi dừng lại ở chỗ Lâm Phục Hổ.
Trong ba người cũng chỉ còn ông ta có tính cách nóng nảy nhất, làm việc gì cũng không suy nghĩ đến đại cục.
Hơn nữa cũng chỉ có người ở chiến đường chỗ ông ta mới có đủ thực lực một mình đi đến Thanh Trúc bang thích sát Ngụy Phong.
- Oan ức quá mà bang chủ! Thực sự không phải người của ta đâu! Bọn thỏ đế Thanh Trúc bang tuy làm ra chuyện quá đáng, nhưng ta vẫn biết phân biệt nặng nhẹ, sao có thể sai người đi báo thù vào lúc này chứ?
Lâm Phục Hổ mang vẻ mặt oan ức nói.
Sa Phi Ưng nhìn hắn một cái, không gặng hỏi nữa.
Lâm Phục Hổ là người lỗ mãng, không phải hạng có thể giấu được chuyện, hắn nói không phải người hắn sai khiến, thì có lẽ là không phải thật.
Trang Lê nói:
- Bang chủ, giờ truy xét việc do ai sai người đi cũng không ích gì, dù sao giờ Thanh Trúc bang cũng mất hết mặt mũi rồi, đến bang chủ còn suýt chút nữa bị chết trong tay thích khách, lần này dù thế nào thì cũng phải đánh một trận rồi.
Sa Phi Ưng gật đầu:
- Không sai, đúng là phải đánh một trận, nhưng nếu đã đánh thì chúng ta không thể chịu thua được, thông báo xuống bên dưới, toàn thể mọi người trong Phi Ưng bang chuẩn bị chiến đấu toàn diện, bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công! Lần này chúng ta không thể thua được!
- Vâng, bang chủ!
Ba người gật đầu, quay người rời khỏi tổng đường.
Sau khi Đổng Thành Vũ trở về hình đường, liền gọi một bang chúng vào hỏi:
- Hai ngày trước ta bảo các ngươi theo sát Tô Tín, vậy hai ngày nay hắn có động tĩnh gì không?
Tên bang chúng đó đáp:
- Tô Tín làm việc và nghỉ ngơi rất đều đặn, ngoài việc đi tuần tra Khoái Hoạt Lâm vào sáng và tối, thời gian còn lại hắn đều ở nhà.
- Ngươi chắc chắn hôm nay hắn không rời khỏi Khoái Hoạt Lâm chứ?
- Chắc chắn không có, chúng tiểu nhân nghe theo lời căn dặn của đường chủ người, đã sắp xếp tai mắt ở lối ra của Khoái Hoạt Lâm, chỉ cần Tô Tín đi ra sẽ có người bẩm báo ngay.
Đổng Thành Vũ xua tay, bảo tên bang chúng đó lui ra, hắn sờ cằm hoài nghi nói:
- Chẳng lẽ không phải hắn làm thật?
Lúc này trong đường viện Khoái Hoạt Lâm, Tô Tín đã cởi bỏ y phục và mặt nạ ra mang đi đốt.
Xưa nay Tô Tín làm chuyện gì cũng thận trọng, thân phận này đã dùng qua một lần nên tốt nhất vẫn cứ hủy bỏ đi.
Hoàng Bính Thành gõ cửa đi vào, vẻ mặt hưng phấn nói:
- Lão đại, trong bang đã phát ra thông báo, tất cả mọi người chuẩn bị chiến đấu, bất cứ lúc nào cũng đều có thể tiến đánh Thanh Trúc bang!
- Kế hoạch thành công, không uổng phí công sức của ta, chiến lợi phẩm tính thế nào?
- Vẫn là quy tắc cũ, ai đánh được địa bàn nào sẽ sở hữu địa bàn đó, mỗi tháng nộp lên tiền thuế là được.
Tô Tín gật đầu, quy tắc Phi Ưng bang cũng có điểm tốt, chiến công rõ ràng thì sẽ không có ai giành giật được.
Địa bàn là do ta đánh chiếm có được, nên nơi này là của ta, có điều tiền mà địa bàn kiếm được mỗi tháng, dù nhiều hay ít cũng phải giao nộp lên hai phần.