Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 31: Vu oan giá họa
Vu oan giá họa
Trên con đường lớn của Thừa Đức phường, Tô Tín mặc y phục của Thanh Trúc bang đi về phía tổng đường của Thanh Trúc bang.
Sờ lên chiếc mặt nạ da người trên mặt mình, Tô Tín cảm thấy thứ này cũng thật kỳ diệu, mang nó xong nếu chỉ nhìn vào mặt thì đến cậu cũng không nhận ra bản thân mình nữa.
Mặt na da người này là cậu lấy được từ trên người tên hái hoa tặc đó, không ngờ lại có tác dụng nhanh như vậy.
Lần này cậu dịch dung đến địa bàn Thanh Trúc bang, hiển nhiên là muốn gây ra chút chuyện.
Thanh Trúc bang và Phi Ưng bang không khai chiến được sao? Được thôi, cậu sẽ thêm lửa vào vậy.
Thường Ninh phủ có tam bang tứ hội, tổng có bảy thế lực lớn, trong đó ba bang là yếu nhất.
Có điều trong ba bang này, Phi Ưng bang và Giang Dương bang chỉ mới được xây dựng mấy mươi năm nay mà thôi, còn Thanh Trúc bang từ thời nhà Ngụy đến nay đã truyền đến ba đời, hơn nữa lúc Thanh Trúc bang vừa mới lập ra, vẫn là đệ nhất đại bang phái của Thường Ninh phủ.
Nhưng đáng tiếc, người đời sau ngày càng yếu kém dần, đến đời Ngụy Phong thì thậm chí hắn còn đánh không lại hai phó bang chủ, thực sự là phế vật vô cùng.
Vốn là đệ nhất đại bang phái ngày xưa, giờ đây tuy Thanh Trúc bang đã sa sút, nhưng thế lực cần có vẫn có được, ít nhất tổng đường này được xây dựng rất khí thế, cả con đường này đều là nơi tổng đường được xây dựng.
Đến trước cổng tổng đường, Tô Tín xách theo một chiếc hộp đựng đầy đá đến chắp tay nói với bang chúng canh gác cổng:
- Huynh đệ, ta là thuộc hạ của Trần lão đại, lão đại sai ta mang chút đồ cho bang chủ, phiền huynh đi báo giúp một tiếng.
Trần lão đại là một trong ba đại đầu mục ủng hộ cho Ngụy Phong, sau khi Đới Xung chết, chính hắn đã tiếp quản vị trí Đới Xung trấn thủ Vĩnh Lạc phường.
Có điều thực lực của vị Trần lão đại này kém hơn rất nhiều so với Đới Xung, thế nên hắn bị một đại đầu mục khác thuộc phe phó bang chủ Mã Thanh Nguyên chèn ép rất lợi hại, vốn hai người có thể chia đều Vĩnh Lạc phường ra, nhưng giờ những hai phần ba đã thuộc về người ta.
Nhưng Trần lão đại cũng có một sở trường, đó chính là rất giỏi nịnh hót, hắn thường tặng một số đồ quý hiếm kỳ lạ cho Ngụy Phong, khiến Ngụy Phong vui vẻ nên càng coi trọng hắn hơn.
Trần lão đại sai người đến đây rất nhiều lần, bang chúng gác cổng đó cũng chẳng hề chú ý rằng có đổi người mang đồ đến hay không bởi Thanh Trúc bang hơn bảy nghìn người, không quen biết nhau cũng rất bình thường.
- Bang chủ đang ở Xuân Hương lầu uống rượu, hay là ngươi để đồ ở đây đi, đợi bang chủ về ta sẽ giao lại cho người ấy.
Không có ở đây sao? Tô Tín cười thầm một tiếng, không có càng tốt, động thủ ở tổng đường có chút nguy hiểm, nhưng ở nơi ầm ĩ ồn ào như thanh lâu thì càng dễ tẩu thoát hơn.
- Vậy thì thôi vậy, thứ này hơi bí mật riêng tư, Trần lão đại căn dặn nhất định phải giao tận tay cho bang chủ, ta vẫn nên đến Xuân Hương lầu một chuyến vậy.
Tên bang chúng gác cổng đó bỗng lộ ra ánh mắt ta hiểu.
Ngụy Phong ham mê nữ sắc, chuyện này cả Thanh Trúc bang đều biết, vì vậy nên Trần lão đại thường mang đến cho Ngụy Phong một số thứ dâm kỹ tinh xảo, những thứ như vậy đương nhiên không tiện để người khác nhìn thấy được.