Tối Cường Phản Phái Hệ Thống [Dịch Full]
Chương 24: Truyền thụ công pháp
Truyền thụ công pháp
Trong một gian của đường viện, Tô Tín ngồi trên ghế uống trà, không lâu sau Hoàng Bính Thành liền dẫn Lý Hoại đẩy cửa bước vào.
- Lão đại.
- Tô lão đại.
Tiếng Tô lão đại chính là của Lý Hoại nói, việc này làm Hoàng Bính Thành kinh ngạc một lúc.
Lúc vừa mới quen biết, hắn vô cùng kiêu căng, thậm chí nói rõ ra là không hề nghe theo mệnh lệnh của Tô Tín, giờ đây hắn gọi được một tiếng Tô lão đại sao?
Có điều Hoàng Bính Thành không nghĩ nhiều, thủ pháp của vị lão đại nhà hắn vô cùng cao minh, nên việc có thể làm Lý Hoại khuất phục cũng chẳng phải là chuyện kỳ lạ gì.
- Ngồi xuống đi, đừng đứng hết như vậy, tìm hai người đến là muốn cùng thương lượng một chuyện.
Tô Tín bảo hai người ngồi xuống rối nói:
- Hai người các ngươi thấy đám thuộc hạ hiện giờ của ta thế nào?
Lý Hoại chẳng hề quan tâm đến những chuyện này, Hoàng Bính Thành thì lại hào hứng nói:
- Đơn giản có thể miêu tả bằng bốn chữ, lòng dân có thừa!
Tô Tín cười mắng:
- Đừng dùng bừa thành ngữ thế, câu này mà để quan phủ nghe được, cẩn thận không lại bị ném vào đại lao đấy.
Hoàng Bính Thành cười hì hì nói:
- Dù sao thì cũng là có ý đó, lão đại người ra tay khẳng khái hào phóng, tiền mà chúng huynh đệ thuộc hạ bọn ta kiếm được còn nhiều hơn người của bên chiến đường.
- Hơn nữa người còn vì huynh đệ mà đi liều mạng với đại đầu mục Thanh Trúc bang, chuyện này đều làm chúng tiểu nhân cảm động nước mắt lưng tròng, dù giờ người có hạ lệnh bảo họ tấn công Vĩnh Lạc phường thì bọn họ cũng sẵn sàng cầm đao xông lên ấy chứ.
Tô Tín gõ ngón tay lên bàn nói:
- Đúng vậy, sĩ khí đúng là không tồi, nhưng vẫn chưa đủ.
Hoàng Bính Thành có chút không hiểu, trong mắt hắn, đám thuộc hạ của Tô Tín đã đủ rất xuất sắc lắm rồi.
Nếu là những thuộc hạ của các tiểu đầu mục khác thì đa số đều có chút giảo hoạt được tích lũy nhiều năm, thường ngày hay tụ tập làm những việc dọa nạt tống tiến, đánh đấm ẩu đả, một khi xảy ra chuyện thì đảm bảo bọn họ sẽ trốn biệt tăm.
Còn thuộc hạ Tô Tín là những thanh niên dám đánh dám liều mạng, sớm đã được Tô Tín khuất phục, ngay cả một số người cũ cũng dần hòa nhập vào không khí này.
Giờ nếu Tô Tín muốn khai chiến với kẻ khác, đảm bảo bọn họ đều ào ào xông lên trước, trong Phi Ưng bang khí thế này e là chỉ có được ở nơi có đãi ngộ hậu hĩnh như chiến đường mà thôi.
Tô Tín lắc đầu:
- Vốn dĩ ta cũng nghĩ đúng là không tồi, nhưng lần trước đến tổng đường, ngươi cũng đã thấy những đệ tử chiến đường ở cổng đấy, chỉ cần dùng mười người của đối phương thôi e là đã có thể giải quyết toàn bộ hai trăm thuộc hạ của ta rồi.
Hoàng Bính Thành nhất thời sững sốt: