Lúc này Phương Sâm Nham coi như là người bị thương nhẹ nhất, nên y trước tiên tuần tra một vòng trên thuyền, rồi mới phân tán nhân lực tới khắp nơi trên thuyền. Lại sai người dìu Henry Sẹo vào khoang thuyền phía dưới, dù trong khoang chỉ thắp một cây nến, ánh sáng cũng khá yếu ớt mờ tối, nhưng dùng để chiếu sáng vẫn đủ, cây nến này cũng do chính tay Phương Sâm Nham thắp lên.
Còn với Henry Sẹo bị chấn thương nặng ở đầu mà nói, ánh đèn yếu ớt ngược lại khiến hắn thoải mái hơn, chẳng nghĩ ngợi nhiều liền nằm xuống giường bên cạnh. Nhưng sau khi nằm xuống, hắn vẫn cố kéo bốn chiếc rương giá trị nhất còn lại tới gần, tiện thể gác cái chân phải to khỏe lên trên, rõ ràng là chẳng yên tâm với bất kỳ ai, cuối cùng còn "rầm" một tiếng đóng chặt cửa khoang.
Con thuyền lặng lẽ đi men theo bờ biển giữa tiếng sóng vỗ, với thời đại này mà nói, việc chạy thuyền suốt đêm như vậy thực ra khá nguy hiểm, chỉ cần sơ sểnh một chút là có thể va phải đá ngầm ven bờ dẫn tới thảm kịch tan thuyền chết người. Phương Sâm Nham đứng sừng sững nơi mũi thuyền, lặng lẽ nhìn về bóng tối xa xăm, vài tên cướp biển bên cạnh nhìn y bằng ánh mắt kính sợ khâm phục, sau loạt sự kiện trước đó, đã chẳng còn ai dám coi nhẹ dù chỉ nửa lời của Phương Sâm Nham, vì những kẻ dám nghi ngờ y gần như đều đã chết cả rồi.
Đột nhiên, Phương Sâm Nham quay đầu lại, ánh mắt quét qua đám cướp biển xung quanh. Trong ánh mắt y mang theo cảm giác sắc bén khó tả, nơi ánh mắt lướt qua, làn da lộ ra ngoài của mấy tên cướp biển đó thậm chí có cảm giác châm chích khẽ, tựa như đầu mũi dao sắc bén khẽ chạm vào da thịt vậy.
"Vừa rồi ta xem qua, trên thuyền này còn một chiếc xuồng cứu sinh, ta quyết định rời đi."
Phương Sâm Nham đột nhiên lên tiếng. Giọng y không lớn, nhưng trong sự trầm trọng lại toát ra vẻ kiên quyết không cho phép nghi ngờ: "Chúc mọi người may mắn."
Đám cướp biển bên cạnh lập tức ngẩn người, còn Charlie phản ứng càng dữ dội, trợn mắt há hốc mồm:
"Vì sao? Chủ nhân, chúng ta đã an toàn rồi mà! Tòa lâu đài chết tiệt đó đã ở cách sáu hải lý, nhiều lắm mười lăm phút nữa, chúng ta sẽ về tới thuyền Chuông và Cốc Rượu. Mà ngài Armand vốn luôn thưởng phạt phân minh, chờ đón chúng ta sẽ là reo hò, phần thưởng, mỹ tửu và gà thiến nướng vàng ươm! Sao ngài lại có ý nghĩ vô lý như vậy chứ?"
Phương Sâm Nham lạnh lùng nói:
"Charlie, ngươi hét lớn thế nào Henry Sẹo cũng chẳng nghe thấy đâu, cách âm khoang thuyền rất tốt, thêm tiếng sóng gió cũng chẳng nhỏ. Trước khi lên được thuyền Chuông và Cốc Rượu, đúng là sẽ có tiếng reo hò chào đón chúng ta, nhưng tiếp theo đó thứ đón chờ chúng ta hẳn sẽ là dao găm, đạn chì và vải liệm xác."