Con phố phồn hoa xưa kia giờ đã thành con mương máu tuôn lai láng, ánh lửa hừng hực soi rõ tiếng khóc than và tiếng gào thét, tiếng cười điên cuồng của cướp biển vang vọng khắp cảng biển từng được cai trị hòa bình suốt bảy mươi năm này. Sau khi lên bờ, hơn trăm cướp biển được chọn ra đứng thành hàng lộn xộn, nhìn vẻ mặt nôn nóng và ánh mắt cuồng nhiệt của họ, dường như rất muốn lập tức gia nhập hàng ngũ cướp bóc, nếu không nhờ uy vọng của Henry Sẹo và sự tàn nhẫn của Phương Sâm Nham làm giới hạn trấn áp, thì tin rằng họ sớm đã tản ra xông vào các cửa tiệm.
Trong tiếng quát mắng, đám cướp biển thuyền Chuông và Cốc Rượu nhanh chóng và hỗn loạn xông về phía tòa lâu đài Tortuga. Động lực thúc đẩy họ dĩ nhiên là kho của cải chất cao như núi trong truyền thuyết trong lâu đài. Trên đường đi, dưới chân giẫm đạp lên những xác chết vẫn còn ấm nóng, hơi thở hòa lẫn mùi máu tanh khói súng, không ít cướp biển kỳ cựu theo bản năng phấn khích, phanh ngực gào thét.
Phương Sâm Nham chưa từng trải qua cảnh tượng như vậy nhất thời cũng có phần thất thần, nhưng y lập tức chỉnh lại tâm thái, quát mắng đám cướp biển bên cạnh giục họ tăng tốc, hễ ai cản đường lập tức chẳng chút do dự vung dao nổ súng! Cách làm man rợ đẫm máu này ngày thường ắt sẽ gây họa lớn, nhưng ở cảng biển hỗn loạn giàu có lúc này lại phát huy hiệu quả vô cùng tốt.
"Xem này!" Một tên cướp biển xông lên trước lanh lợi nhặt lên nửa mảnh khăn quấn đầu bên đường: "Đây là đồ của lão Butch, xem ra bọn họ cũng đi con đường này tới lâu đài."
Phương Sâm Nham cầm lấy nửa mảnh khăn quấn đầu đó, phát hiện trên đó không có vết máu, mà mặt cắt cũng khá thô ráp, ánh mắt y thoáng lóe lên, con ngươi cũng khẽ co lại, nhưng miệng lại lớn tiếng hô:
"Mọi người cố lên! Lão Butch phấn khích đến mức làm rơi cả khăn quấn đầu, anh em ta ước chừng đang canh giữ đống của cải khổng lồ chờ khuân đấy."
Đám cướp biển bên cạnh lập tức sôi máu, đồng loạt giơ đao cong trong tay hét lên một tiếng cuồng nhiệt! Chạy nhanh hơn nữa. Henry Sẹo vốn cũng muốn xin xem thử nửa mảnh khăn quấn đầu đó, nhưng lúc này Phương Sâm Nham đã dẫn người xông lên đầu đoàn, còn đầu hắn cũng thức thời truyền tới một cơn đau nhói thấu xương, chỉ đành vội vàng lấy túi rượu ra tu một ngụm rượu rum để làm tê liệt dây thần kinh chết tiệt đó, rồi miễn cưỡng ôm đầu theo kịp đại đội.
Khi đám cướp biển này tới cổng chính cảng Tortuga, phát hiện tòa lâu đài sừng sững hùng vĩ này lại tối om, tràn ngập tịch mịch chết chóc, tựa như nơi đây đã hoang phế mấy trăm năm, chỉ còn sót lại bóng ma lạnh lẽo, mạng nhện bụi bặm, ánh đèn sáng rực từng thấy ngày nào dường như chỉ là ảo cảnh bong bóng. Cổng lâu đài cũng mở toang, đen ngòm như miệng con thú khổng lồ đang chờ đợi con mồi tự dâng tới cửa, đội quân được phái đi trước đó dường như hoàn toàn bốc hơi khỏi cõi đời!