Người thời này vẫn coi trọng những thứ như đồng minh, lời thề vô cùng. Thấy pháo hiệu, lập tức có thuyền cướp biển áp sát trợ giúp. Nhưng cùng là thuyền huyền thoại, Nữ Hoàng Anne Báo Thù và Người Hà Lan Bay lại lạ lùng chọn giữ thái độ trung lập, giương buồm chạy xa ra. Dù có nhiều cướp biển tới trợ giúp, nhưng lão Jack, thuyền trưởng thuyền Ngọc Trai Đen, và đại phó Jack Sparrow đều không xuất hiện, khiến đám cướp biển rơi vào cảnh mỗi người một phách, chẳng ai chỉ huy, khiến cục diện trận chiến rơi vào hỗn loạn.
Lúc này Armand cũng đã ra boong thuyền, hắn đặt tay lên thanh kiếm nhọn màu bạc bên hông, nhìn vị kỵ sĩ tóc bạc đang hoành đao lập mã trên thuyền Ngọc Trai Đen, trong mắt bỗng lộ ra hung quang, cùng dã tâm chực trào ra! Sau trận chiến với Hạm Đội Vô Địch mấy ngày trước, danh vọng Armand đã ngầm trở thành người đứng đầu chỉ sau ba thuyền trưởng cướp biển huyền thoại. Lúc này thấy chẳng ai chỉ huy, nếu bản thân có thể đứng ra chiến thắng chủ nhân cảng Tortuga, dẫn dắt mọi người giành thắng lợi. Thì từ nay danh vọng hắn ít nhất cũng có thể sánh ngang Râu Đen, Davy Jones, mà vượt qua họ cũng tuyệt đối chẳng phải chuyện khó!
Đúng lúc Armand hạ quyết tâm định ra lệnh, Phương Sâm Nham lại hít sâu một hơi, đột nhiên lên tiếng:
"Thuyền trưởng! Nếu tôi nhìn không lầm, người đang trên thuyền Ngọc Trai Đen kia hẳn là Huân tước Falk con phải không?"
Armand quay đầu, trong mắt lóe lên tia sáng sắc bén nói:
"Đúng vậy."
Phương Sâm Nham chẳng chút sợ hãi nhìn thẳng vào mắt hắn nói:
"Dù chúng ta không biết vì sao Falk con lại phát điên tấn công thuyền Ngọc Trai Đen như vậy, nhưng rõ ràng lúc này tòa lâu đài Tortuga đã xuất binh toàn bộ, lực lượng phòng vệ cực kỳ trống rỗng!"
Nói tới đây, trong mắt Phương Sâm Nham lộ ra vẻ tham lam, y hạ giọng nói bí ẩn:
"Sao chúng ta không nhân cơ hội vơ vét một phen?"
Trong lòng Armand lập tức rung động mạnh, hắn lại nhìn chiến trường một lần nữa, lúc này số thuyền cướp biển tới chi viện ít nhất cũng năm sáu chiếc, đã chặn kín vùng biển quanh thuyền Ngọc Trai Đen, tiếng súng hỏa mai nổ liên hồi như đậu rang, khói súng mịt mù, cận chiến áp mạn giáp lá cà cũng theo đó triển khai, cảnh tượng hỗn loạn lẫn thảm liệt. Nếu lúc này chạy tới, thuyền Chuông và Cốc Rượu chỉ sợ đến gần cũng khó, chi bằng tập kích tòa lâu đài Tortuga, tránh chỗ mạnh đánh chỗ yếu, vây Ngụy cứu Triệu. Nếu có thể ép Falk con phải vội vã rút về, thì không còn nghi ngờ gì công lao vẫn thuộc về bản thân mình. Cho dù Falk con quyết không quay về, bản thân mình cũng có thể vơ vét đầy túi!
Nói cho cùng chỉ một câu: cứu người sao sướng bằng cướp người?
Dù trong lòng đã đồng tình với đề xuất của Phương Sâm Nham, Armand vẫn cố ý chờ thêm một lúc, đến khi thuộc hạ của mình hiểu ra mấu chốt vấn đề, trong mắt như sói đói ánh lên tia sáng xanh lè nhìn về phía mình đầy khao khát, mới nói: