Đối diện dị tượng lúc này, Phương Sâm Nham trấn tĩnh lại, y theo gợi ý trước đó của Khắc Lý ném một quả táo, một phần thịt xông khói chiên, hai tá bánh mì lúa mạch đen đã chuẩn bị sẵn xuống mặt nước trước mặt. Lúc này trong không khí vang lên một âm thanh vô cùng kỳ lạ, như tiếng đàn hạc Hy Lạp khẽ gảy, ngay sau đó dưới đáy nước bắt đầu xuất hiện những bóng đen lướt qua, những bóng đen này tốc độ nhanh lạ thường, như từng dải băng đen rộng bản lao vun vút trong nước. Phương Sâm Nham nhìn bóng đen này, trong lòng lại dấy lên cảm giác nguy hiểm cực độ, dường như chỉ cần chạm phải cũng sẽ gây ra hậu quả cực kỳ nghiêm trọng, y biết đây là cảnh báo từ nhận thức cao mang lại, không kìm được lùi lại một bước, để có thể bất cứ lúc nào nhào tới sau tảng đá bên cạnh né tránh.
May mà những bóng đen này cũng chẳng hề có ý định lên bờ, sau khi ăn hết đồ ăn Phương Sâm Nham thả xuống, liền lần lượt tan biến. Ánh sáng bạc trên mặt biển cũng bắt đầu nhạt dần, lúc này lại có thể thấy, từ mặt biển xa xăm trôi tới với tốc độ vô cùng nhanh một chiếc bình trôi dạt phủ đầy rêu và tảo, Phương Sâm Nham vớt chiếc bình này lên, ánh sáng bạc liền lập tức tan biến, trở lại trạng thái mưa gió cuồng bạo trước đó.
Lúc này Phương Sâm Nham cũng chẳng muốn lưu lại bờ biển lâu, vì giữa đêm khuya thế này một mình đi lại thực sự quá dễ gây chú ý, y tới một quán rượu, trực tiếp ném hai đồng bảng Anh qua, hỏi người pha chế ở quầy bar một căn phòng, lúc này quán rượu kiêm cả chức năng siêu thị, nhà trọ, thậm chí nhà thổ, nên người pha chế chẳng lấy làm lạ, liền dẫn Phương Sâm Nham vòng qua cửa ngách phía sau, vào một căn phòng.
Có lẽ vì khách trọ phần lớn là cướp biển, thủy thủ, căn phòng này cũng được xây theo phong cách khá giống khoang thuyền, trên tường treo một món trang trí trông như bánh lái, cửa sổ cũng là kiểu cửa sổ nhỏ hình bầu dục điển hình, còn bên cạnh bày vài chiếc phi tiêu ném tay đang thịnh hành lúc này. Trên ghế gỗ bên cạnh có dấu cháy xém khá rõ ràng, xem ra là do tẩu thuốc của vị khách trọ bất cẩn nào đó trước đây gây ra. Đáng khen là tấm ga trải giường vải lanh kẻ sọc xám tuy trông đã cũ, nhưng lại khá sạch sẽ, còn tỏa ra mùi hương trong lành sau khi giặt phơi nắng.
Phương Sâm Nham ngồi xuống giường, bắt đầu quan sát kỹ càng chiếc bình vớt được. Đây là một chiếc bình cổ nhỏ bụng tròn màu nâu sẫm, miệng bình bịt một lớp sáp dày, khiến nút gỗ bịt miệng bình luôn khô ráo, bề mặt chiếc bình này không còn trơn nhẵn nữa, mọc đầy hà biển, rong biển các thứ, sờ vào lòng bàn tay có cảm giác thô ráp nguyên sơ không cố ý. Càng khiến Phương Sâm Nham kinh ngạc hơn là, chiếc bình này sờ vào lạnh vô cùng, tựa như vừa lấy ra từ kho lạnh, cầm trong tay thậm chí có cảm giác ảo giác như đến cả nhiệt lượng trong tủy xương cũng bị hút hết.