Phương Sâm Nham khẽ gật đầu, cắt một miếng thịt nướng bốc dầu to trên giá nướng trước mặt, rắc gia vị nhai ngấu nghiến, ăn xong lại vỗ tay, lớn tiếng hô hoán hòa theo đám cướp biển say sưa bên cạnh, cùng họ khoác tay nhảy điệu jig, hát vang những bài hát táo bạo phóng túng, trông chẳng có ý định đi đâu chút nào. Còn tên cướp biển kia đợi mãi, cuối cùng nhân lúc Phương Sâm Nham ngồi nghỉ, không nhịn được nói:
"Dù nói vậy có phần đường đột, nhưng ngài Nham, hình như có hai vị đại nhân vật đang chờ ngài đấy?"
Phương Sâm Nham quay đầu, cười nói:
"Tên ngươi là gì?"
"Sauron."
"Ngài Sauron, nếu họ thực lòng muốn nói chuyện với ta, thì nên chủ động tới tìm ta, chứ không phải tùy tiện sai người tới gọi ta như một tên đầy tớ, trong toàn bộ biển Caribbean có quyền làm vậy chỉ có thuyền trưởng Armand keo kiệt mà vĩ đại của chúng ta thôi! Vì khi ta thề trung thành với hắn, ta đã trao cho hắn quyền lợi này."
Phương Sâm Nham chẳng chút do dự nghiêm túc nói. Tên cướp biển mới kia lại chẳng tiếp lời, nhìn phía sau Phương Sâm Nham với vẻ trợn mắt há hốc mồm. Lúc này liền vang lên một giọng nói trầm và bình thản:
"Thủy thủ trưởng, lần sau nói về ta trước mặt người khác, nhớ bỏ hai chữ keo kiệt trước chữ vĩ đại đi."
Giọng nói này… rành rành chính là Armand! Phương Sâm Nham cũng chẳng ngờ lại gặp hắn vào lúc này chỗ này, ngẩn người quay đầu lại, liền thấy Henry Sẹo đứng cạnh Armand vung tay lên, đã ném một vật nặng trịch qua. Phương Sâm Nham đưa tay đón lấy, phát hiện rành rành là một túi tiền khá nặng, lắc nhẹ bên trong liền "leng keng" vang lên, mở ra xem, ánh vàng lấp lánh, bên trong toàn là đồng bảng Anh túc sắc, ít nhất cũng phải hơn trăm đồng. Đáng tiếc số bảng Anh này lại bị đánh dấu chỉ có thể dùng trong thế giới này, nếu không, số này đem bán cho Không Gian Mộng Yểm là mấy nghìn tới cả vạn điểm thông dụng.
"Chơi vui vẻ nhé." Armand rõ ràng khá hài lòng với câu đáp trước đó của Phương Sâm Nham, tấm lưng vẫn thẳng tắp, thẳng tiến về phía thuyền Chuông và Cốc Rượu. Trong lòng Phương Sâm Nham theo đó cũng thắt lại, rõ ràng, số hàng hóa cướp biển cướp được đã thành công tiêu thụ đi, mà nội bộ cướp biển cũng đã chia của cải xong, nếu không Armand đâu ra lắm bảng vàng để ném cho người ta? Điều này không còn nghi ngờ gì cũng có nghĩa đám thương nhân thu mua hàng ăn cắp ở cảng Tortuga đã bắt đầu chuẩn bị quay về, càng báo trước chuyện phu nhân huân tước gợi cảm diễm lệ mất tích sắp bị vạch trần.
Dù y tự nhận trong chuyện này đã làm kín kẽ không sơ hở, mà thời này cũng chưa có công nghệ tiên tiến kiểm tra dấu vân tay xét nghiệm gen như đời sau, nhưng trong lòng vẫn có chút thấp thỏm mơ hồ. Nói thật, chỗ dựa lớn nhất của Phương Sâm Nham chính là: nếu khả năng tệ nhất xảy ra, cảng Tortuga thực sự có thủ đoạn ma pháp nào đó vạch trần sự thật, thì hành vi tội ác giết chết phu nhân huân tước của bản thân dù có thể bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, nhưng chuyện Jack Sparrow ngoại tình với nàng phần lớn cũng sẽ bị phanh phui theo!