Với đám cướp biển tham lam hung tàn này mà nói, rất ít người có thể hiểu thấu tâm tư Armand. Nhưng trong số đó tuyệt đối không bao gồm hai khế ước giả Phương Sâm Nham và Khắc Lý, trong lòng Khắc Lý còn có cảm giác bất an mơ hồ: nếu Phương Sâm Nham muốn tỏ rõ với Armand rằng mình không có dã tâm, hoàn toàn có thể dùng cách tốt hơn khéo léo hơn, tại sao nhất định phải đứng ra vì mình như vậy? Nhưng lúc này chẳng còn thời gian để hắn nghĩ sâu thêm, Phương Sâm Nham đã kéo hắn qua, trong ánh đuốc chập chờn thản nhiên nói:
"Ngươi chơi trò gì với bọn chúng?"
Khắc Lý bị đám cướp biển hung thần ác sát này trừng mắt, mà ít nhất quá nửa đều là ánh mắt tức giận hoặc mang ác ý, trong lòng tự nhiên hoảng loạn bất an, hắn chỉ đành ấp úng nói:
"Là, là bài xì tố hai mươi mốt điểm."
Luật chơi xì tố hai mươi mốt điểm dĩ nhiên chẳng cần nói nhiều, tùy ý rút bài, hai mươi mốt điểm là lớn nhất. Vượt quá hai mươi mốt điểm coi như cháy bài, chỉ tính số vượt ra của ngươi. Chuột Sante tay chân cực kỳ khéo léo, lúc chia bài có kỹ xảo mạnh mẽ độc đáo riêng của mình, lúc đầu hắn dễ dàng khiến Khắc Lý bốc được 20 điểm, rồi tự mình dùng 21 điểm hạ gục hắn. Mà Phương Sâm Nham lăn lộn trên thuyền lâu năm, những thủ đoạn này lại biết rõ như lòng bàn tay, đặc biệt là phim cờ bạc Hồng Kông cũng xem chán chê, trước khi bắt đầu đánh bạc liền đề xuất, yêu cầu để mình chia bài.
Điều kiện quá đáng như vậy Chuột Sante bọn chúng tự nhiên chẳng chịu, nhưng Phương Sâm Nham tranh luận vài câu cũng chẳng khăng khăng nữa, mà lùi một bước nói để Henry Sẹo chia bài! Điều này thì chẳng ai có thể nói gì sai được nữa, lúc này Chuột Sante bọn chúng mới biết đã trúng kế lấy lùi làm tiến độc ác của Phương Sâm Nham. Đến khi Henry Sẹo chia bài xong, hai bên tự nhiên chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm để đánh bạc, nhưng nhận thức của Phương Sâm Nham lại chiếm ưu thế áp đảo, trực tiếp thắng lại hai đồng bảng vàng cổ không chút nghi ngờ. Ba người Chuột Sante nhìn nhau, nhưng cũng biết chuyện hôm nay chỉ sợ đến đây là chấm dứt, nếu còn có ý đồ xấu nào khác, thì e rằng không chỉ đơn giản là gã chột mắt gãy một ngón tay nữa.
Lúc này trời đã tối, xa xa cũng vọng lại tiếng pháo thấp thoáng, mà nơi chân trời xa xăm, có ánh lửa thấp thoáng lay động, rõ ràng đảo Hope, nơi cướp biển dùng để tụ họp chia của cải, sắp tới nơi. Armand lại nghiêm khắc dặn dò vài câu bắt cướp biển giữ quy tắc xong, liền quay về khoang phòng của mình. Đêm nay là lần đầu tiên hắn có thể ngang hàng ngồi cùng thuyền trưởng của ba con thuyền cướp biển huyền thoại, nếu nói trong lòng không căng thẳng thì là nói dối, dù sao cũng phải chuẩn bị chút ít. Phương Sâm Nham dẫn Khắc Lý cũng bước lên boong thuyền, nhìn mặt biển sóng cuộn một lúc, rồi mới lạnh lùng nói: