Lúc này Falk con đã ghì cương ngựa quay về cảng, nghiêm giọng quát mắng đám vệ binh:
"Lũ ngu ngốc mắt mọc trên gáy các ngươi! Đến cả đám cặn bã này cũng chẳng làm gì nổi, mau ra quảng trường cảng dựng thánh giá, đóng đinh xác hai tên khốn kiếp này lên đó, để bọn chúng biết hậu quả khi dám gây rối tại cảng Tortuga thần thánh và tự do này! Thân xác chúng sẽ thối rữa dưới ánh mặt trời, linh hồn chúng sẽ rên rỉ đau đớn trên quảng trường, trước khi tiếng chuông nửa đêm hôm nay vang lên, ta muốn thấy những tên tội phạm còn lại cũng bị đóng đinh lên thánh giá như vậy! Mau đi!"
Nói xong Falk con cũng chẳng nán lại thêm, thúc con yêu mã khổng lồ Mo Mo Er dưới háng chầm chậm quay về tòa lâu đài vẫn còn bốc khói đen. Nhìn bóng lưng hắn xa dần, đám vệ binh nhốn nháo nơi cảng, tòa lâu đài sừng sững cùng làn khói đen làm nền, trong lòng Phương Sâm Nham bỗng dấy lên một cảm giác khó tả.
Lúc này y bỗng nghe thấy có một giọng nói khàn khàn hạ thấp cất lên: "Ngoài mạnh trong yếu." Phương Sâm Nham nghe xong, khóe miệng lộ ra nụ cười thâm ý, không nhịn được quay đầu nhìn lại, nhưng thấy đám đông hỗn loạn, căn bản chẳng tìm ra người vừa nói ở đâu, nhưng có thể thấy rõ, không ít cướp biển trong mắt đều lóe lên ánh sáng bí ẩn và tham lam.
……
"Hành động của Falk con thật là ngu xuẩn."
Ba mươi phút sau, trên mũi thuyền Chuông và Cốc Rượu, Armand chắp tay sau lưng đứng đó, thản nhiên nói. Bên cạnh hắn đứng một người đội mũ nỉ nâu, chính là hoa tiêu Charles. Lúc này vẻ mặt Charles đối diện Armand tỏ ra vô cùng khiêm nhường, hoàn toàn là dáng vẻ cung kính khom lưng của kẻ tôi tớ đối với chủ nhân, đến cả lùi bước cũng phải khom mình.
"Nơi này hưởng thái bình đã quá lâu rồi, chẳng biết có bao nhiêu cặp mắt đang dán chặt vào vụ bạo loạn hôm nay. Nếu gia tộc Falk lặng lẽ bắt hết tội phạm rồi xử tử, có lẽ mọi người vẫn sẽ cho rằng sức khống chế của gia tộc Falk với cảng Tortuga chưa hề suy giảm… nhưng bây giờ, hừ hừ……"
Ánh mắt Armand lóe lên, đưa tay vuốt ve chuôi kiếm trơn bóng bên hông, lẩm bẩm:
"Nhưng nếu Falk con không ra mặt thì lại càng tệ hơn, đám vệ binh ngu ngốc kia ngày thường xử lý mấy vụ lặt vặt thì được, chứ hễ có chuyện lớn xảy ra là hoàn toàn như ruồi mất đầu chạy loạn khắp nơi. Lúc đầu nếu Falk con không cưỡi con yêu mã Mo Mo Er ra tay giết người lập uy, chỉ sợ đến cả đám cướp biển bình thường cũng phải động lòng."
Charles khẽ ngẩng đầu nhìn về phía cảng Tortuga dưới ánh nắng, trong mắt hắn cũng có sự tham lam, dĩ nhiên còn có chút dã tâm nhè nhẹ. Cảng Tortuga nằm trên tuyến hàng hải vàng của biển Caribbean, của cải tích lũy suốt bảy mươi năm hòa bình, e rằng đủ để mua đứt phân nửa nước Anh. Nhưng lúc này ánh nắng chiếu từ hướng tây, bóng Armand từ trên cao phủ xuống thân thể hắn, Charles khẽ cau mày, cụp mí mắt bình thản nói: