Xem qua một loạt tin tức nhắc nhở đó, trong lòng Phương Sâm Nham cũng có phần mừng thầm. Bởi nếu không có cơ duyên lần này, hẳn y đã phải chen chân vào một chiếc thuyền cướp biển hạng bét nào đó ở tầng đáy cùng, còn hiển nhiên trên chiếc thuyền Chuông và Cốc Rượu này, y có điểm xuất phát cao hơn hẳn, muốn gây dựng danh tiếng cũng dễ dàng hơn nhiều. Vô hình trung đã chiếm được lợi thế rất lớn.
Armand rõ ràng có uy tín rất cao trong đám thủy thủ, đến cả gã Charles ngang tàng bất kham cũng mặc nhiên nghe theo quyết đoán của hắn. Henry Sẹo tươi cười bước tới, vỗ vai Phương Sâm Nham, thân mật dẫn y vào khoang thuyền, chỉ một căn phòng bảo y từ nay cứ ở đó.
Nói cho đúng, thuyền cướp biển thời này phần lớn lấy việc cướp bóc làm chính, không như thương thuyền phải tận dụng tối đa không gian chở hàng, ép chỗ ở của thủy thủ xuống mức nhỏ nhất. Vì vậy nếu chỉ luận về điều kiện sinh hoạt thì cũng khá là tươm tất. Căn phòng này dĩ nhiên không thể gọi là sáng sủa sạch sẽ, nhưng cũng chẳng có mùi hôi khó chịu, chăn đệm trên giường tuy đã cũ, có nhiều chỗ vá, nhưng hẳn là vừa mới giặt xong, sạch sẽ tinh tươm, còn thoảng mùi nắng mới phơi.
Một tên cướp biển đứng khép nép bên cạnh, thỉnh thoảng rụt rè ngước mắt liếc sang, chắc hẳn gã tên Ben Morgan này chính là bạn cùng phòng của Phương Sâm Nham. Đây chính là cái lợi từ sự tàn nhẫn dữ dằn mà Phương Sâm Nham đã thể hiện lúc đầu. Kẻ tên Ben Morgan này đã có thể chen chân vào hàng ngũ cướp biển, tự nhiên cũng chẳng phải hạng thiện lành gì, nhưng hai gã bị Phương Sâm Nham giết trước đó vốn nổi danh hung ác nóng nảy trên thuyền, đừng nói Wari Wari Ka, ngay cả Gert cũng là kẻ Ben Morgan không dám đụng tới. Tự nhiên lúc này với "tên đồ tể đến từ phương Đông thần bí" này, hắn phải cung kính hết mực.
Phương Sâm Nham cũng lười để ý tới gã Ben Morgan, y nằm xuống chiếc giường của mình. Trận chiến hôm nay khiến tay trái y bị thương nặng nhất, bộ xương ngoài hợp kim coban thép dù sao cũng là một thứ vũ khí, tính chất chủ yếu là để tấn công chứ không phải phòng thủ, Phương Sâm Nham dùng nó để đỡ nhát chém bổ đầu của Wari Wari Ka, tự nhiên không thể hoàn toàn hóa giải sát thương, vì thế vết thương ở tay trái tuy không tính là nặng, nhưng cũng phải nghỉ ngơi một thời gian mới lành hẳn. Thấy y chìm vào giấc ngủ ngắn, Ben Morgan sợ hãi không dám quay về phòng, mà lén lút trốn lên boong thuyền.
Sau khi thu xếp cho Phương Sâm Nham xong xuôi, đại phó Henry Sẹo liền thẳng đến phòng thuyền trưởng. Armand đang thẫn thờ nhìn tấm hải đồ, hai tay đan chéo sau lưng, dù không có ai bên cạnh, thân hình hắn vẫn thẳng tắp, thêm chiếc áo choàng tung bay sau lưng, toát lên vẻ phóng khoáng cương nghị của một quân nhân. Dù bước chân Henry Sẹo đã rất nhẹ nhàng, Armand vẫn lập tức đáp lại: