Trong mắt đám đàn em này, Phương Sâm Nham dính một phát đạn mà vẫn chạy được tới đây đã như con ba ba trong hũ, năm mươi vạn coi như dễ dàng có được trong tay. Ai nấy đến cả dừng lại thở lấy hơi cũng chẳng chịu, đã ùa lên như bầy lợn hoang sói dữ. Phương Sâm Nham thấy đám người này trong lòng vốn cũng trầm xuống, nhưng những lần thập tử nhất sinh trong Không Gian Mộng Yểm đã sớm rèn giũa cho hắn khả năng ứng biến, hắn nhíu mày rồi lập tức lại chạy lên tầng thượng.
Đám đàn em chạy tới này đã lội bùn dưới mưa lớn suốt năm sáu dặm, đã kiệt sức, ngày thường bọn chúng chỉ toàn ăn chơi cờ bạc, cũng chỉ dựa vào ưu thế tuổi trẻ mà liều mạng đấu đá, nếu không phải khoản thưởng năm mươi vạn kia khích lệ sĩ khí, chỉ sợ chạy được nửa đường đã lăn ra kiệt sức. Lúc này thấy mục tiêu bị dồn vào đường cùng trên lầu, coi như bùng phát chút sức lực cuối cùng mà xông lên. Ai ngờ Phương Sâm Nham lúc này lại trơ trẽn vô cùng chạy thẳng lên tầng thượng!
Phương Sâm Nham vừa mới từ không gian ra, sung mãn tràn trề đang ở trạng thái tốt nhất, còn đám đàn em đáng thương này chạy trên đường đất bùn lầy suốt thời gian dài đã sức cùng lực kiệt, leo hết năm tầng lầu này thì sức lực cuối cùng cũng cạn sạch, hai chân run lẩy bẩy như sàng gạo, yếu ớt chẳng khác gì vừa thủ dâm hai ba lần rồi lại bị hoa khôi vắt kiệt cả đêm……
Trong tình cảnh như vậy, đối xử mà kẻ đầu tiên xông lên tầng thượng phải chịu có thể tưởng tượng ra được! Phương Sâm Nham đã ẩn nấp rình sẵn bên cạnh từ lâu, tay sai đầu bảng dưới trướng Hoa Sam Phi là Hổ Ca giơ dao bầu chửi rủa hưng phấn vô cùng xông lên, tựa như phía trước chính là ngọn núi được xếp bằng năm mươi vạn đồng tiền! Rồi liền bị Phương Sâm Nham đột ngột húc văng từ bên cạnh, thân hình vạm vỡ ấy hung hãn nhanh nhẹn, lướt qua trong nháy mắt, cảm giác chẳng khác gì báo săn tìm mồi!
Tên đàn em xông lên hàng đầu đó bị húc bay sống sượng lên cao nửa mét, hai chân rời khỏi mặt đất, đầu nặng chân nhẹ thét lên nửa tiếng thảm thiết giữa không trung rồi lập tức câm bặt, chạm đất lăn vài vòng, liền bất động.
Những người phía sau vừa kinh hãi vừa giận dữ, vội vàng xông lên xem xét, chỉ thấy Hổ Ca nằm dưới đất mắt trợn tròn, trên mặt tràn ngập vẻ kinh hãi, vùng bụng có một vết thương dài chừng hai ngón tay, máu từ đó ồng ộc trào ra, tựa như nước sôi trong khoảnh khắc cuộn trào nhuộm đỏ cả quần áo trên người, rõ ràng vết thương này thoạt nhìn không lớn nhưng lại cực sâu, xem ra đã vô phương cứu chữa. Còn bóng đen húc người kia lại nhanh nhẹn vô cùng lăn một vòng trên mặt đất, rồi chạy tới đứng vững ở mép tầng thượng, quay đầu cười một cái, rồi cởi áo khoác quấn quanh tay, ôm lấy đường ống thoát nước bằng nhựa trắng to bằng miệng bát bên cạnh liền nhảy thẳng xuống!