Ngày hôm sau Phương Sâm Nham dậy thật sớm, thưởng thức một bữa sáng thịnh soạn xong, liền bắt taxi tới Đại lộ 11, nơi công ty máy tính Cyberdyne tọa lạc. Lúc bắt đầu lên đường giao thông trên phố còn khá thông thoáng, nhưng lúc gần tới nơi liền cảm nhận được cảnh tắc đường nghiêm trọng của siêu đô thị Los Angeles, mức độ thậm chí còn tệ hơn nhiều lần so với thời đại Phương Sâm Nham vốn sống.
Bất đắc dĩ, Phương Sâm Nham hỏi rõ địa chỉ công ty máy tính Cyberdyne rồi xuống xe đi bộ. May mà trụ sở công ty này xây dựng vô cùng hoành tráng, dù giữa những tòa cao ốc ở Los Angeles cũng nổi bật hẳn lên, gần như chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy logo cỡ lớn của công ty từ xa, vì thế Phương Sâm Nham cũng không có khả năng lạc đường.
Chỉ có điều ngay từ lúc xuống xe trong lòng Phương Sâm Nham đã có một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, tựa như đang đứng trên đỉnh tòa cao ốc mà không có lan can nhìn xuống dưới vậy, khiến người ta rợn người, hơn nữa càng tới gần nơi đó cảm giác nguy hiểm ấy lại càng đậm đặc……
May mà mục tiêu của Phương Sâm Nham không phải công ty to lớn nguy hiểm này, mà là nhà hàng bít tết Buster cách đó vài trăm mét. Môi trường nhà hàng bít tết này nhìn chung không tốt lắm, chỗ nào cũng toát lên vẻ cũ kỹ và nhờn dầu mỡ, lớp da bọc ghế đã nứt toác cả đường chỉ, nhưng có lẽ vì hương vị khá ngon nên vẫn có xu hướng đông nghịt khách, Phương Sâm Nham phải đợi tròn nửa tiếng mới tới lượt có chỗ ngồi.
Tuy Phương Sâm Nham chỉ gọi một ly cà phê ở bàn của mình, nhưng trước khoản tiền boa hậu hĩnh, người phục vụ có thể nói là biết gì nói nấy, chẳng giấu giếm gì. Vì thế chỉ ba mươi giây sau, Phương Sâm Nham đã biết người đàn ông trung niên hói đầu mũi đỏ ngồi ở dãy bàn thứ ba bên cạnh mình chính là mục tiêu của chuyến đi lần này: kỹ sư Vincent. Còn biết được khoảng thời gian trước khi hắn ăn xong bữa sáng rời đi.
Rõ ràng kỹ sư Vincent có khẩu vị rất tốt, trên bàn hắn đã xếp thành chồng mấy chiếc đĩa trống, khi Phương Sâm Nham nhìn qua, hắn đang xử lý một chiếc sandwich kẹp thịt xông khói, tiện thể nuốt một ngụm cháo yến mạch sữa nóng hổi, mãn nguyện vỗ vỗ ngực rồi lại xiên nửa khúc xúc xích đỏ kiểu Nga.
Phương Sâm Nham vẫy tay tiện thể thanh toán luôn hóa đơn của kỹ sư Vincent, nhưng hành động của hắn lại không nhận được thiện cảm từ đối phương. Vincent dùng chiếc khăn tay chẳng rõ màu gốc lau miệng, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn tới, khá bất lịch sự nói:
“Ta sẽ không vì tấm hóa đơn đó mà nhìn cậu bằng con mắt khác đâu, anh bạn trẻ, không ai khiến ta nương tay trong buổi phỏng vấn được.”
Vị kỹ sư này quả nhiên tính cách tệ hại như trong đánh giá nhiệm vụ đã nói. Nhưng Phương Sâm Nham không hề nản chí, mà nhìn thẳng vào mắt Vincent nghiêm túc nói: