“Fuck!” Phương Sâm Nham đột ngột từ một kẻ quan sát nhàn nhã biến thành nạn nhân bị phục kích, hơn nữa không có chút chuẩn bị tâm lý nào, sự chênh lệch trong lòng tự nhiên cực lớn. Cơ mặt hắn run lên một cơn, không kìm được mà buông một câu chửi thề kiểu Mỹ theo phong tục địa phương, rồi không chút do dự chộp lấy chiếc túi vải bố bên cạnh gào lớn bảo dừng xe. Tài xế lấy làm lạ nhìn hắn một cái rồi đạp phanh, còn Phương Sâm Nham căn bản chẳng đợi xe dừng hẳn đã mở cửa lao ra ngoài. Trực tiếp trở tay ném ra một xấp đô la bay tứ tung để dập tắt sự nghi hoặc còn chưa kịp thốt ra của tài xế.
“Cỗ máy đầu tiên tới truy sát Sarah Connor có ký hiệu T-800, tên này theo lý mà nói phải là boss tổng của thế giới Kẻ Hủy Diệt 1.” Đầu óc Phương Sâm Nham đã bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng.
“Lần này tới đây là loại T-750, điều này chứng tỏ Kẻ Hủy Diệt tới tấn công lần này chắc chắn có phần kém cỏi hơn so với T-800, hơn nữa theo gợi ý của Dấu Ấn Mộng Yểm, tên T-750 này cũng chỉ có thể phát huy 80% thực lực.”
Lúc này Phương Sâm Nham cũng chẳng còn tâm trí quan sát môi trường xung quanh, bắt đầu liều mạng chạy về phía tòa biệt thự hai tầng gần nhất, đồng thời tiện tay rút khẩu súng M500 giắt vào thắt lưng, lại lấy khẩu súng săn uy lực khổng lồ kia ra rồi nhét đạn vào túi áo. Trong trận chiến ác liệt, chậm trễ dù chỉ nửa giây cũng là ranh giới sinh tử, lúc này giữa lúc hỗn loạn chuẩn bị sẵn những thứ này dù sao cũng không phải chuyện sai.
Tuy trên người mang hai khẩu súng hỏa lực mạnh, nhưng hắn không có được độ chính xác khi bắn như Quest, chỉ có thể coi đó là bổ sung cho cận chiến, vì thế phải lẩn vào nhà dân chọn chiến trường có lợi cho mình, tránh việc để Kẻ Hủy Diệt một khi sở hữu hỏa lực tầm xa sẽ áp chế mình hoàn toàn.
Tới trước cửa biệt thự, Phương Sâm Nham hạ vai dồn sức húc mạnh vào cửa, "rắc" một tiếng trầm đục, cả cánh cửa nứt toác chằng chịt, rồi cùng bản lề bay thẳng vào trong, giữa lớp mảnh gỗ bay tứ tung, Phương Sâm Nham xách khẩu súng săn mặt sắt xanh sải bước lớn tiến vào, một gã da đen ăn mặc kiểu hippie đang cầm gậy bóng chày hung hãn bước ra từ trong phòng, hắn mặt đầy tức giận vừa buông một câu chửi thề kiểu Mỹ, kết quả rõ ràng nòng súng đen ngòm kia vô cùng thuyết phục, giây tiếp theo hắn đã nhanh nhẹn ôm đầu ngồi thụp xuống cạnh tường.
Phương Sâm Nham cũng lười nói lý lẽ với hắn, xách cổ tên này ném thẳng ra ngoài cửa sổ, coi như cũng cứu mạng hắn. Lúc này khóe mắt Phương Sâm Nham đã thấy, trong sân bên cạnh xuất hiện mấy luồng điện xanh chói mắt vô cùng đột ngột, to như thùng nước, cuộn xoắn lẫn vào nhau giữa không trung, tựa trăn tựa rắn, trông vừa đáng sợ vừa quái dị khác thường. Phát ra tiếng "xì xì", xung quanh còn nổi lên cơn gió lốc lấy đó làm tâm, đến cả lớp cỏ trên mặt đất cũng bị cuốn tung lên sống sượng.