Động cơ xe máy gầm lên yếu ớt không sức sống, làn khói đen phun ra từ ống pô cũ nát ấy thoáng chốc đã tan biến trong màn mưa mù. Chiếc xe máy này của Tam Tể vốn dĩ đã là đồ cũ chẳng biết đã qua tay bao nhiêu chủ, nếu không cũng chẳng thể nào được nhượng lại cho cậu với giá rẻ chỉ vài trăm đồng. Lúc này con đường nhỏ ven biển cũng lầy lội vô cùng, Phương Sâm Nham cố nén cơn xóc nảy dữ dội cùng cơn đau, vặn ga hết cỡ, ghì chặt tay lái, cố hết sức cúi rạp người xuống. Tai hắn nghe rõ tiếng kẽo kẹt phát ra khắp nơi từ chiếc xe máy cà tàng này, trong lòng không khỏi lo lắng liệu chiếc xe này có rã ra thành từng mảnh linh kiện ngay giây tiếp theo hay không.
Nghe tiếng gào thét mơ hồ xuyên qua màn mưa từ phía sau vọng lại, khóe miệng Phương Sâm Nham hiện lên một nụ cười lạnh mỉa mai. Hoa Sam Phi dù có chậm chạp đến đâu, cũng phải phát hiện ra tin dữ Tây Đệ đã chết, giờ đây hắn ắt cũng như con kiến trên chảo nóng, cảnh ngộ tuyệt đối không khá hơn mình là bao. Bản thân mình cùng lắm cũng chỉ là một cái chết mà thôi, dù sao Đại Tứ thúc và Tam Tể cũng đã chạy thoát, còn Hoa Sam Phi thì trên có già dưới có trẻ, Hắc Quỷ Đông vốn nóng nảy hung tàn một khi biết tin con trai chết chắc chắn sẽ cần một chỗ để trút giận, cảnh ngộ của Hoa Sam Phi cùng gia quyến hắn cũng nguy hiểm không kém.
Truy binh phía sau không ít, nhưng Phương Sâm Nham cũng hiểu đạo lý dục tốc bất đạt, đám kẻ đuổi theo phía sau đều đang dựa vào một hơi sức mà đuổi, chỉ cần thời gian kéo dài tự nhiên sẽ thiếu sức bền. Sau khi xóc nảy liên tục gần mười phút, phía trước chưa tới mười mét chính là điểm cuối con đường lầy lội này, mặt đường bê tông phẳng phiu đã cận kề trước mắt, Phương Sâm Nham thở phào một hơi dài, khóe miệng nở nụ cười, chỉ cần lên được mặt đường bê tông, đám sát thủ đang đuổi theo bằng xe đạp và đôi chân phía sau dù có chạy chết cũng đừng hòng đuổi kịp. Chiếc xe máy này dù có cà tàng đến đâu, cũng còn chạy nhanh hơn người chạy bộ chứ.
Nhưng đúng lúc này, động cơ chiếc xe máy cũ nát qua tay không biết bao đời chủ này lại phát ra vài tiếng khục khặc như ông già bị sặc, rồi tiếng máy phành phạch đột ngột tắt ngấm không một dấu hiệu báo trước. Phương Sâm Nham trợn tròn hai mắt, rõ ràng khó lòng tin nổi cái kết cục kịch tính đến thế này. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, khi tâm trạng vốn đang mừng rỡ của Phương Sâm Nham đột nhiên tụt dốc không phanh trong sững sờ, đám sát thủ phía sau vốn đã gần như hết hy vọng lại rơi vào cơn cuồng hỷ tựa như trúng số, gào thét xông tới.
Phương Sâm Nham không hề nản lòng, hay nói đúng hơn là hắn căn bản không có thời gian để nản lòng, bỏ luôn chiếc xe máy mà sải bước chạy về phía trước. Để khiến truy binh phía sau còn phải kiêng dè, khẩu súng "năm tư" đã hết sạch đạn kia hắn vẫn cầm chặt trong tay.
Đợi tới khi vài tên sát thủ phía sau vất vả đạp xe đuổi kịp, Phương Sâm Nham đã ôm bụng loạng choạng chạy thoát trên mặt đường bê tông quốc lộ 703 được hơn trăm mét, máu tươi từng giọt từng giọt rỉ ra qua kẽ ngón tay, in thành một vệt máu rõ ràng trên mặt đường nơi hắn đi qua, mục tiêu của hắn chính là một công trường xây dựng quy mô khá lớn bên cạnh.
Công trường đó đang xây dựng một nhà máy gia công, dù là tòa nhà văn phòng hay xưởng sản xuất đều đã ở trạng thái gần hoàn thiện, có lẽ vì bão mà việc thi công lớp ngoài tường đã tạm dừng. Địa hình nơi đó phức tạp, tiện cho việc lẩn trốn, quan trọng hơn là với Phương Sâm Nham thì đây còn là nơi rất có khả năng tìm được xe đạp hoặc xe máy để làm phương tiện, vì thế tự nhiên trở thành mục tiêu ưu tiên của hắn.
Khi Phương Sâm Nham nén cơn đau dữ dội gắng sức trèo qua bức tường rào, thì ba tên sát thủ đang điên cuồng đạp xe đã đuổi kịp tới dưới chân tường. Bọn chúng cũng thấy rõ vệt máu đỏ tươi để lại trên tường, càng thêm phần hưng phấn buông lời chửi rủa, rõ ràng cho rằng khoản thưởng năm mươi vạn kia đã cầm chắc trong tay. Phương Sâm Nham ôm bụng, loạng choạng bám tường mà đi, rẽ vào một tòa nhà đang trong quá trình hoàn thiện, tuy lúc này gần như đã bị dồn vào đường cùng, nhưng ánh mắt Phương Sâm Nham vẫn kiên định mà hung tàn, hắn suy tính kỹ càng, tiện tay ném khẩu súng "năm tư" đã hết đạn xuống đất, rồi chạy thẳng lên lầu.
Chẳng bao lâu sau, ba tên đàn em của Hoa Sam Phi liền như đám chó dữ hối hả đuổi theo. Bọn chúng rất nhanh đã phát hiện khẩu súng bị vứt dưới đất, mừng rỡ quá đỗi càng thêm phần liều lĩnh gào thét điên cuồng chạy lên lầu. Nhưng tới tầng hai lại có phần lúng túng, vì từ cửa cầu thang tầng hai trở đi có một dãy hành lang dài, ít nhất cũng bố trí hai ba chục phòng làm việc, mà bọn chúng cũng không thể xác định được Phương Sâm Nham hiện đang ở tầng nào, nếu cả ba người cùng vào tầng hai lục soát từng phòng, thì cửa cầu thang sẽ mất người canh giữ, Phương Sâm Nham nếu trốn ở tầng ba rất có thể sẽ tìm được khe hở mà tẩu thoát qua lối cầu thang. Vì thế cách an toàn ổn thỏa nhất chính là cử một người giữ chặt lối cầu thang, rồi hai người còn lại lần lượt lục soát từng tầng theo từng phòng một, như vậy tự nhiên vạn vô nhất thất.
Vấn đề mấu chốt lại nằm ở chỗ ai là người ở lại giữ cầu thang!
Vốn dĩ đây là một việc vừa nhàn vừa chắc ăn, nhưng ngàn vạn lần đừng quên, Hoa Sam Phi đã treo thưởng nguyên năm mươi vạn cho cái đầu của Phương Sâm Nham! Mà tên này chẳng những bị thương nặng, còn mất luôn cả khẩu súng phòng thân duy nhất. Vì thế trong mắt ba tên sát thủ này, chỉ cần tìm được hắn thì gần như chẳng khác gì cúi xuống nhặt năm mươi vạn dưới đất! Trong tình huống thế này, còn ai chịu ở lại mà bỏ lỡ khoản tiền lớn này?
Ba tên sát thủ nhìn nhau, mà bọn chúng cũng chỉ vì may mắn giành được xe đạp mới có thể vượt lên trước một bước, nếu còn chần chừ thì đám đang vung tay sải bước đuổi theo phía sau cũng sắp đuổi kịp rồi. Nếu còn do dự thêm, thì đừng nói là được ăn thịt, ngay cả nửa muỗng canh cũng chẳng còn phần! Vì thế ba người liếc nhau một cái, lập tức hò hét:
“Hồng Trung mày lên tầng bốn, tao lên tầng ba, tầng hai để thằng Binh Tể lên! Bọn mình dù đơn đấu cũng sợ ai chứ? Chẳng lẽ đến cả một thằng khốn nửa sống nửa chết cũng không xử được? Ai nấy tùy vận may, phía sau còn bảy tám anh em đang chạy tới chẳng lẽ còn sợ để nó lọt lưới?”
Vì thế ba tên sát thủ liền tự nhiên chia nhau ra hành động, còn với Phương Sâm Nham mà nói, việc hắn cố ý vứt súng ra vẻ yếu thế lúc trước chính là để chuẩn bị cho khoảnh khắc này, chính là để khiến ba tên sát thủ bị lợi lộc làm mờ mắt kia phải tách nhau ra, như vậy mới có cơ hội cho mình chạy thoát!
Còn nơi Phương Sâm Nham đang ẩn nấp lúc này, lại chính là tầng bốn nơi "Hồng Trung" sắp tiến tới!
Gã có biệt danh Hồng Trung này là một con bạc khát nước, ưu điểm là dám liều dám đánh, vì thích mặc áo lót bó sát màu đỏ nên được đặt cho cái tên đó. Trong ba người, hắn là kẻ thèm khát khoản thưởng năm mươi vạn kia nhất, vì thế hối hả chạy thẳng lên tầng bốn. Ai ngờ vừa lên tới tầng bốn, hắn liền thấy phía trước rải rác từng giọt máu tươi, tựa như biển chỉ đường dẫn vào một căn phòng ở hành lang bên trái, Hồng Trung lập tức như con chó đực đang động dục lao thẳng theo!
Căn phòng này rõ ràng còn chưa được sơn quét, xung quanh tường lộ ra lớp gạch đỏ thô ráp, nền nhà là lớp bê tông thô, phía trên có mấy sợi dây điện xấu xí thò đầu ra. Trong không khí thoảng mùi vữa xây nhàn nhạt. Còn phía ban công cuối phòng vẫn chưa lắp lan can, thấp thoáng có thể thấy tấm lưới an toàn được thả xuống bay phất phơ trong gió.
Hồng Trung nghi hoặc ngẩng đầu lên, vì những giọt máu trước mặt cứ thế lan tới tận ban công cuối phòng, ban công đó vẫn chưa lắp thêm lan can an toàn, phía bên trái ban công lại bị bức tường đã hoàn thiện nhưng chưa ốp gạch che khuất, vì thế không thể thấy toàn bộ tình hình trên ban công. Nhìn qua tựa hồ như Phương Sâm Nham chạy trốn tới đây tự biết khó thoát, nên đã nhảy xuống từ trên lầu. Nhưng trong mắt Hồng Trung lại thoáng lóe lên một nét mỉa mai, hắn đã đoán chắc Phương Sâm Nham quyết không thể tự sát, mà phần lớn là đang trốn trên ban công cùng đường vẫn cố vùng vẫy!
Vì thế Hồng Trung từ từ tiến lại, dừng lại một chút trước cửa dẫn ra ban công, đột nhiên hét lớn một tiếng, ống thép trong tay đã nhắm thẳng bên trái mà quật mạnh xuống. Nhưng trong lòng hắn lập tức lạnh toát, vì ống thép "keng" một tiếng đập trúng khoảng không rồi va vào tường, dội ngược lại khiến cánh tay hắn đau nhức, mà trong tầm mắt hắn lúc này chỉ có một chiếc giày, cái miệng giày đen ngòm tựa như đang há to ra chế giễu khiến toàn thân hắn như rơi tọt vào hầm băng.
Ngay lúc đó, Phương Sâm Nham mặt trắng bệch ôm bụng từ phía sau lưng Hồng Trung đáp xuống, trong mắt vừa mang ba phần chế giễu, lại thêm ba phần mỉa mai, hắn vừa đáp đất đã giơ chân phải nhắm thẳng mông Hồng Trung mà đá thật mạnh! Mà nơi đây chính là ban công, chính là ban công tầng bốn chưa hề lắp lan can hoàn chỉnh!
Một tiếng thét thảm thiết vô cùng xé toạc bầu trời, rồi đột ngột im bặt. Hồng Trung dù có khỏe như trâu, nhưng ngã từ độ cao này xuống, dù không chết cũng thành tàn phế. Phương Sâm Nham dùng vệt máu bày ra trận nghi binh thứ nhất, rồi lại lợi dụng góc nhìn mà bày ra trận nghi binh thứ hai.
Bản thân hắn thì nhảy lên, cắn răng nắm lấy dây điện và thanh thép để chừa sẵn phía trên ban công, làm động tác kéo người lên, hai chân chống vào bức tường bên cạnh cố sức giữ thăng bằng, cả người áp sát hoàn toàn vào phần trần phía trên bên trái ban công, nếu Hồng Trung, gã đã bị tiền tài che mờ mắt kia, mà trong tình huống này vẫn nhìn thấu được sự sắp đặt của mình, thì Phương Sâm Nham cũng chẳng còn gì để nói.
Xung quanh trống trải im lặng, không nghi ngờ gì, hai tên đang lục soát ở tầng dưới nghe tiếng thét thảm thiết thì phản ứng đầu tiên chắc chắn là thò đầu ra xem, rồi sẽ theo cầu thang chạy thẳng lên tầng bốn. Theo tâm lý quán tính của con người, trong tình huống gấp gáp thế này bọn chúng sẽ không nghĩ được nhiều thứ khác, một khi lên tới cửa cầu thang nhìn thấy manh mối rõ ràng là vệt máu trên hành lang tầng bốn, chắc chắn sẽ men theo hướng vệt máu chỉ mà đi về phía bên trái. Điều đó đồng nghĩa với việc sự chú ý của bọn chúng sẽ tập trung vào vệt máu và hướng vệt máu chỉ tới. Vậy thì Phương Sâm Nham chỉ cần kịp thời ẩn náu ở hành lang bên phải ngược hướng với vệt máu, tự nhiên có thể khéo léo tránh khoảng thời gian chênh lệch này mà thuận lợi chạy xuống lầu!
Theo lý mà nói kế hoạch này có khả năng thành công rất lớn, nhất là khi Phương Sâm Nham đã thành công tránh khỏi hai tên sát thủ đang hối hả xông tới. Nhưng ý ngoại luôn xảy đến vào lúc bất ngờ nhất: tòa nhà này dù sao cũng đang trong trạng thái nửa hoàn thiện, cầu thang chưa lắp tay vịn, Phương Sâm Nham vốn đã mất máu khá nhiều, cộng thêm tâm trạng căng thẳng, vì thế khi loạng choạng chạy xuống lầu, chân hắn vấp phải một viên gạch lát nền đặt bên cạnh, đứng không vững liền lộn nhào ngã thẳng xuống. Viên gạch lát nền đó lăn lông lốc xuống lầu, "bẹp" một tiếng vỡ tan tành. Đợi tới khi Phương Sâm Nham đầu óc quay cuồng lắc đầu, gắng gượng bò dậy từ dưới đất, hai tên sát thủ đã tỉnh táo trở lại đang chửi rủa đuổi tới cách chưa tới mười mét.
“Chết tiệt…” Phương Sâm Nham nuốt một ngụm nước bọt lẫn máu, nghiến răng lẩm bẩm. Nhưng hắn là người có ý chí kiên cường, chưa tới phút cuối cùng tuyệt đối không chịu buông xuôi, cắn răng bịt vết thương trên bụng loạng choạng chạy trốn. Trước mắt hắn hoa cả lên, bất chấp mọi thứ mà chạy liều mạng, trước mắt chỉ còn lại từng bậc, từng bậc thang chưa được hoàn thiện. Hai tên sát thủ đó đương nhiên không chịu buông tha, vừa hò hét chửi rủa vừa bám sát đuổi theo, khoảng cách với Phương Sâm Nham cũng chỉ còn một tầng lầu.
Những bậc thang bê tông mới xây, còn loang lổ lộ ra màu gạch đỏ mới bên trong, lọt vào mắt Phương Sâm Nham lúc này tựa như những bậc thang trong nghĩa trang bị hồn ma vất vưởng giẫm đạp suốt trăm năm. Máu mất quá nhiều khiến mắt hắn tối sầm từng cơn, thứ nâng đỡ hắn tiếp tục chạy chính là cái ý chí không chịu thua tựa như khắc sâu tận xương tủy! Nhưng tàn khốc thay, tiếng bước chân cùng tiếng chửi rủa phía sau lại rõ ràng ngày một gần hơn.
“Ta không muốn bị bắt, ta sao có thể chết ở đây!” Phương Sâm Nham trong lòng gào thét điên cuồng, cũng chẳng biết có phải vì vận động quá độ hay không, hắn chỉ cảm thấy chính giữa ngực có một điểm đang nóng lên dữ dội, nếu không phải đang trong lúc chạy trốn liều mạng, hắn thật muốn cởi áo ra xem xét kỹ càng.
Đột nhiên, trong lúc chạy xuống lầu toàn thân Phương Sâm Nham khựng lại một cái, cảm giác đó vô cùng kỳ dị, tựa như từ bục nhảy cao ba mét lao xuống hồ bơi, nhưng bên dưới hồ bơi lại có một lớp màng dai trong suốt ngăn cách, nhưng Phương Sâm Nham rõ ràng thấy phía trước chẳng có bất cứ vật gì, chỉ có cảm nhận "va chạm phải thứ gì đó" từ giác quan lại vô cùng rõ ràng. Nhưng chỉ trong khoảng khựng lại đó, hai tên sát thủ phía sau bị lợi ích nhuộm đỏ con mắt đã điên cuồng lao thẳng tới, một tên ôm chặt vai Phương Sâm Nham, một tên ghì lấy eo hắn! Ba người cứ thế quấn lấy nhau thành một khối lăn xuống bên dưới.
Lại một trận trời đất quay cuồng lăn lộn, đương nhiên còn cả cơn đau dữ dội từ những va đập truyền tới! Trong quá trình lăn lộn ấy, Phương Sâm Nham bị va vỡ xương lông mày, máu chảy đầy mặt, nhưng lúc này hắn vẫn không hề buông xuôi, ánh mắt bừng cháy và điên cuồng, hắn trở tay rút ra con dao mang theo bên mình, không bao giờ từ bỏ chính là niềm tin bất diệt trong lòng hắn! Hôm nay dù có chết, cũng phải kéo thêm kẻ lót đường cùng lên đường!
Sống phải trọn vui, chết phải không hối!
Nhưng Phương Sâm Nham bỗng cảm thấy có gì đó rất không ổn, vì xung quanh tất cả mọi thứ đều quá đỗi im lặng. Không có tiếng thở hổn hển, không có tiếng chửi rủa, thậm chí trận đòn điên cuồng dự tính cũng mãi chưa tới! Chỉ có cảm giác siết chặt nơi vai và chân vẫn y nguyên như cũ! Hắn quay đầu lại, lập tức chết sững.
Hóa ra hai tên sát thủ đó lại cứ thế giữ nguyên tư thế ôm vai ghì eo mà cứng đờ lại, tựa như giữa không trung có một lớp băng vô hình đột ngột xuất hiện lập tức đóng băng bọn chúng! Đến nỗi biểu cảm tham lam cuồng hỷ trên mặt bọn chúng cũng được giữ nguyên không đổi. Đúng lúc Phương Sâm Nham đang cố vùng thoát, lồng ngực hắn bỗng truyền tới một cơn đau dữ dội tựa như bị thiêu đốt! Hắn không kìm được rên khẽ một tiếng, dùng tay ấn chặt xoa bóp chỗ đau cố gắng làm dịu cảm giác khó tả ấy, may mà cơn đau này đến nhanh đi cũng nhanh, đợi tới khi Phương Sâm Nham buông tay ra, hắn vô thức cúi đầu nhìn xuống, lập tức phát hiện trên ngực mình, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một hình xăm màu đỏ thẫm!
Sâm Nham gần như không dám tin vào mắt mình, hắn lập tức xé toạc chiếc áo sơ mi vốn đã rách nát của mình, trên đường nét cơ bắp rõ ràng, hình xăm đỏ tươi như máu ấy được phác họa bằng những đường nét giản đơn mà sắc sảo, tạo thành một ký hiệu hoàn toàn không rõ ý nghĩa, rõ ràng đến kỳ lạ, hình dạng của nó thần bí mà quái dị. Đêm nay Phương Sâm Nham đã trải qua quá nhiều chuyện, nhưng tình huống thế này lại càng khó tin tới mức khó có thể lý giải.
Phương Sâm Nham chỉ cảm thấy một luồng hàn khí từ sống lưng dâng thẳng lên, hắn giật mình quay đầu lại, mới phát hiện nơi lẽ ra là cầu thang phía sau lại bị một khối bóng tối bao trùm chặt kín. Hắn thử đưa tay ra sờ thử, quả nhiên tựa như có một lớp tường vô hình chắn ngang ở đó. Hắn hít thật sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn xuống, phát hiện cầu thang xuống tầng dưới đã tận cùng, lại bị một lớp mây đen bao trùm, lớp mây đen ấy không ngừng cuộn trào, cũng chẳng rõ cao tới mấy ngàn mấy vạn trượng, ở giữa thấp thoáng ánh đỏ thẫm, mang một vẻ mê hoặc lòng người đến rợn ngợp.
Ngay lúc này hình xăm trên ngực hắn bỗng bừng sáng rực rỡ, vừa vặn khiến cả thân thể Phương Sâm Nham tắm trong luồng ánh sáng đó, tiếp đó dung mạo của hai tên sát thủ phía sau bỗng bắt đầu biến đổi nhanh chóng vô cùng, già đi, vốn là những gã đàn ông tráng kiện hơn hai mươi tuổi, lại trong vỏn vẹn vài giây tóc đã bạc trắng, răng rụng hết, chuyển sang tuổi già, rồi da thịt dần bị phong hóa như bị gió cuốn đi, chỉ còn sót lại bộ xương trắng hếu, cuối cùng đến cả bộ xương trắng ấy cũng tan thành mây khói bị gió cuốn sạch!
Đây là loại pháp lực gì, có thể khiến máu thịt tan biến trong khoảnh khắc, khiến xương trắng mục nát chỉ trong nháy mắt! Chỉ có thời gian, duy chỉ có thời gian!
Chẳng lẽ khoảnh khắc ngắn ngủi vừa rồi, lại đã khiến thời gian trôi qua cả ngàn năm? Còn luồng ánh sáng đỏ trên người Phương Sâm Nham lại thần kỳ đến nhường nào, lại có thể khiến hắn bình an vô sự trước sức mạnh của thời gian như vậy?
Trước mắt lớp mây đen vẫn đang cuộn trào điên cuồng, tựa như một cuộc cuồng hoan chẳng có khởi đầu cũng chẳng bao giờ kết thúc, giữa đó còn xen lẫn những tia chớp đỏ đáng sợ, Phương Sâm Nham chẳng rõ vì sao, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác nhiệt huyết sục sôi, tựa như có thứ gì đó đang cuộn trào trong linh hồn mình, còn liên quan mật thiết tới tính mạng một cách mơ hồ khó tả.
Hắn xé toạc chiếc áo rách nát trên người, hình xăm đỏ quái dị hung tợn trên ngực bừng sáng rực rỡ, tạo thành một lớp bảo hộ vô hình che chắn quanh thân thể hắn, Phương Sâm Nham không kìm được nắm chặt hai tay, ngửa mặt lên trời gào thét cuồng loạn.
Tiếng gào ấy vang vọng bốn phía, lớp mây đen trước mắt cuộn trào dữ dội, rồi tan ra bốn phía, để lộ ra một cánh cổng vòm khổng lồ tựa như nối liền trời đất, cánh cổng vòm ấy mang chất liệu tựa kim loại, sắc thái tựa máu thịt, trên đó lại mọc đầy răng nanh lởm chởm hỗn loạn!
Ngay lúc này, một giọng nói bí ẩn lại một lần nữa vang lên bên tai Phương Sâm Nham:
“Đây là Không Gian Mộng Yểm! Vùng đất thần kỳ và bí ẩn!”
“Nơi đây có thể thỏa mãn bất cứ nguyện vọng nào trong lòng ngươi, chỉ cần hoàn thành đủ nhiệm vụ trong không gian này, giành được đủ công huân!”
“Nếu ngươi hối hận sợ hãi, vậy thì quay đầu rời đi. Nếu ngươi muốn dứt bỏ chấp niệm trong lòng, thì hãy bước tới trước cổng!”
“Hối hận? Sợ hãi?” Hai hàng mày rậm đen tựa dao của Phương Sâm Nham nhướng lên, khinh miệt cười lớn, không chút do dự sải bước lớn xuống thang, tiến tới trước cánh cổng khổng lồ. Chẳng hiểu vì sao, trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác khoái ý khó tả, tựa như từng tế bào trong người đều đang hưng phấn cuồng hỷ. Nhưng khi tới gần mới phát hiện, trên cánh cổng khổng lồ ấy nổi lên vô số đường vân, vừa tựa như vô số mạch máu phình trương, lại tựa như những hoa văn được khắc tạc. Nhìn từ xa mang chất liệu kim loại, nhìn gần lại mang đặc tính của máu thịt.
Đột nhiên, Phương Sâm Nham cảm thấy chính giữa ngực truyền tới một cơn đau nhói dữ dội, phía trước thân thể cũng truyền tới một lực hút khổng lồ không thể cưỡng lại, tiếp đó cả người hắn dần dần mất đi ý thức……
“Tình trạng thể chất ký chủ: lá lách ở trạng thái nứt vỡ một nửa, mất máu quá nhiều, có 7 chỗ bầm tím va chạm trên bề mặt cơ thể, đạt khoảng 40% trạng thái tối ưu bình thường, đang tu phục... tu phục hoàn tất.”
“Đợt lấy mẫu lần này tổng cộng 6.399 người, tất cả khế ước giả đều đã lấy mẫu xong, lần lấy mẫu tiếp theo sẽ là sau bảy mươi hai giờ nữa! Thế giới Mộng Yểm... khởi động!”