(Đã sửa lại bản dịch ngày 15/02/2026):
Khi Vương Vũ bước lên tầng hai, anh vẫn có thể nghe thấy mờ mờ tiếng Âu Dương Gia hỏi.
“Là một người quen trong Tinh Hà, nhưng cũng không quá thân. Lát nữa, em qua nhà hàng phương Tây không tệ gần đó ăn cơm, thế nào?” Lý Tiểu Đao trả lời rất ôn hòa, nhưng lại có ý vô ý kéo đề tài đối thoại ra xa khỏi người Vương Vũ.
Vương Vũ ánh mắt chớp nhẹ, thu hồi thần thức lại, bước lên tầng ba.
Lý Tiểu Đao trong thời gian ngắn này đã quen thuộc với Âu Dương Gia như vậy, ngược lại có chút ngoài dự liệu, xem ra trong những ngày qua, giữa hai người đã xảy ra một số chuyện mà anh không biết.
Chuyện này tuy khiến anh có chút cảnh giác, nhưng cũng không quá bận tâm.
Lý Tiểu Đao với tư cách là người trong đội đặc chủng tiền Hoa Quốc, chắc chắn sẽ tuân thủ nghiêm ngặt kỷ luật bảo mật, không có khả năng tiết lộ những việc liên quan đến anh.
Vương Vũ vừa nghĩ vậy, đã đến cửa ra vào tầng ba.
Một cánh cửa lớn màu bạc, trực tiếp chặn lối đi.
Vương Vũ quét một lần mống mắt qua thiết bị quét trên cửa, cánh cửa lớn liền tự động mở ra.
Anh trực tiếp bước vào.
Tầng ba không có bóng người, chỉ có vài phòng khách quý lẻ loi, trên đó đều đánh dấu số hiệu.
Rõ ràng tại thành phố Bành Kiệt, một thành phố lớn số một của Hạo Nhĩ Đức như thế này, số lượng cơ giáp sư chính thức cũng không nhiều, hơn nữa những người chơi có thể trở thành cơ giáp sư chính thức, phần lớn cũng đã mua khoang chơi game cá nhân, đến Tinh Hà chơi game còn ít hơn.
Vương Vũ mở cửa phòng khách quý số “3”, bên trong bày trí đơn giản sạch sẽ khí phách, bất luận bàn ghế đều là kim loại màu trắng bạc, chỉ có một khoang chơi game đặt ở trung tâm phòng, lại đen như mực.
Anh đóng cửa lại khóa chặt, dùng thần thức quét một lượt căn phòng, xác nhận không có bất kỳ thiết bị giám sát nào, mới mở cửa khoang chơi game, đưa thân thể đặt vào bên trong.
Hai lần trước tuy trong game đã gặp Trần Bác Sĩ, nhưng đối phương không có biểu hiện muốn tiếp tục liên lạc, nếu không anh việc lần này gặp người Kia, nhất định phải tìm vị Trần Bác Sĩ này hỏi thêm một chút.