“Ngươi dùng đao xác thực không tệ, nhưng ngươi càng nhanh vẫn nên là thân pháp ba.” Vương Vũ lộ ra vẻ mặt có chứa đựng ý sâu xa.
“Các hạ nói thế là có ý gì?” Lý Tiểu Đao sắc mặt thay đổi, thần tình lập tức trở nên cảnh giác.
“Lang Bôn thân pháp của ngươi, là học từ đâu vậy? Tuy chỉ mới có được hình dạng, nhưng cũng đã là hiếm thấy rồi.” Vương Vũ tiếp tục nói, đồng thời quan sát biểu cảm biến hóa của đối phương.
“Ngươi rốt cuộc là ai, từ đâu biết được Lang Bôn thân pháp?” Lý Tiểu Đao dán mắt nhìn Vương Vũ, một tay đã chụp lấy mép bàn, còn tay kia đã đặt lên cây đoản nhận ở thắt lưng.
“ Định hất tung bàn, rồi nhân cơ hội rút đao giết ta phải không?” Vương Vũ cười khẽ.
“Ngươi thật cho rằng có một chút dị năng, là không giết được ngươi sao, ta rất muốn thử thử hỏa diệm năng lực của ngươi, liệu có thể làm tan chảy thanh đao của ta hay không?” Lý Tiểu Đao mặt đầy sát khí nói.
Hiển nhiên, những gì Vương Vũ hỏi trước đó, đã chạm vào một tia sát cơ trong lòng hắn.
Vương Vũ thấy tình cảnh này, trong lòng trái lại buông lỏng, không trả lời câu hỏi của Lý Tiểu Đao, mà là thong thả hỏi lại:
“Ngoài Lang Bôn ra, ngươi tổng cộng đã học được mấy thức Tứ Thú Đồ? Cự ly gần như thế, nếu ngươi biết Hổ Bạo, thì đảo là so với Lang Bôn càng có thể xuất kỳ bất ý hơn.”
“Ngươi thực sự biết Tứ Thú Công Pháp, còn biết cả thức Hổ Bạo?” Sát khí trên mặt Lý Tiểu Đao ngưng tụ lại, ánh mắt nhìn Vương Vũ trở nên kinh nghi.
Trước hết ngươi phải trả lời ta một câu hỏi, đó là ngươi học thức Lang Bôn này từ đâu? Theo ta biết, Tứ Thú Đồ ngay cả ở Hoa Quốc cũng thuộc loại bí truyền tối cơ mật, một Hoa kiều bình thường tuyệt đối không thể tiếp cận được, trừ phi… ngươi chính là người Hoa Quốc, mà thân phận còn vô cùng đặc biệt.
“Hừ, muốn ta trả lời vấn đề này, ngươi không phải nên nói trước cho ta biết, một người phương Tây như ngươi, làm sao biết được Tứ Thú Công Đồ, lại hiểu biết sâu sắc như vậy.” Lý Tiểu Đao ngón tay đặt trên cán đao không tự giác dùng lực thêm mấy phần, sắc mặt liên tục biến đổi mấy lần mới đáp lời.