“Đa tạ Trần bác sĩ coi trọng. Chẳng hay lúc đó vết thương của tôi nghiêm trọng cỡ nào, mà phải chuyển đến cơ sở khác để trị liệu?” Vương Vũ do dự một chút, rồi hỏi.
Lần trước hắn từ Lam Tinh trở về thế giới tu tiên, là bị người tên Vi Na, một siêu năng người Liên Bang Anh Luân tên Hải Luân Na dùng siêu năng tập kích, mới đột nhiên ý thức xuyên giới chuyển dịch. Nhưng thể xác còn lại ở thế giới kia xem ra đã bị trọng thương.
Hắn không biết Trần bác sĩ và những người kia có biết không, kỳ thực ý thức của hắn đã trở về dị giới, hay là chỉ vì hắn sau khi bị trọng thương ý thức rơi vào trạng thái ngủ say.
“Một chút thôi, lúc đó vết thương của cậu rất nghiêm trọng, gần như nửa thân thể đều bị hủy hoại. Nếu không nhờ vào chiếc buồng y tế bổ sung chi thể tiên tiến nhất toàn cầu này, nói không chính cậu có thể vĩnh viễn không tỉnh lại được. Đây cũng là lý do Trần bác sĩ chuyển cậu đến cơ sở của chúng tôi.” Vệ tướng quân giải thích hai câu, rồi lại nghiêm sắc hỏi.
“Chuyện lúc đó…” Vương Vũ nghe vậy, không khỏi trầm tư, nửa ngày sau mới từ từ đáp:
“Cụ thể tình hình tôi cũng không rõ lắm. Tôi chỉ nhớ có một cô gái biến thành dạng Triệu Quân, đột nhiên xuất thủ dùng dị năng khống chế tôi, muốn đoạt lấy ký ức của tôi. Sau đó hình như dị năng xảy ra sai sót, tôi liền nhân đó không biết gì nữa.”
Không hiểu vì sao, Vương Vũ dưới ý thức lại không nói ra chuyện mình quay trở lại tu tiên giới, cũng không đề cập đến chuyện ý thức của Hải Luân Na thực ra vẫn còn.
Có thể là xuất phát từ nguyên nhân cảm giác an toàn không đủ, cũng có thể là xuất phát từ tính cẩn trọng vốn đã được nuôi dưỡng ở tu tiên giới.