“Có lẽ ba, dù sao ngày tập hợp cũng chưa tới, chúng ta đa đợi thêm hai ngày vậy.”
“Ngoài ra, Vân tiên tử có biết lần này triệu tập anh tài tu sĩ chúng ta, là đi làm việc gì không? Còn có, lần này nhiệm vụ phải nghe mệnh lệnh của vị đạo hữu nào?” Trác Phàm khẽ thở nhẹ rồi hỏi lại.
Lời này vừa ra, bất luận là Vương Vũ hay Tuyên Thiên Vũ, hay cả những người như đối diện Thiên Hà Quận chúa, đều không khỏi ánh mắt ngưng lại, toàn bộ dồn về người thiếu phụ áo hồng.
“Vì sao đạo hữu Trác lại phải hỏi thiếp thân, nội dung ngọc giản thiếp thân nhận được, đáng ra cũng nên giống với đạo hữu Trác chứ, trên đó chỉ nói đến đây, tự nhiên là biết phải nghe mệnh lệnh của ai rồi, còn như nội dung cụ thể của nhiệm vụ lần này, thì chưa hề đề cập.” Vân Thái Thượng hơi kỳ quái phản vấn.
“Thì ra Vân tiên tử cũng không biết nội dung cụ thể nhiệm vụ, ta nghe bản giáo lão tổ đề cập, lần hành động này kỳ thật là do lão tổ Ngân Vân quý môn phát khởi, nguyên do vì đệ tử quý môn ít nhiều biết một hai.” Trác Phàm mày hơi nhíu một chút rồi hồi đáp.
Vậy thì khiến huynh Trác thất vọng rồi, thiếp thực sự không biết đâu. Người phụ trách nhiệm vụ này, chẳng lẽ lại là các đạo hữu từ Kim Cương tự sao?
“Ta đã hỏi qua đại sư Trí Minh ở Kim Cương tự, bọn họ cũng không biết.” Trác Phàm một mực phủ nhận.
“Vậy có phải là đạo hữu của Lạc Nhật Tông không?” Gương mặt anh tuấn kia, La Nhất Minh, chen vào một câu.
“Không giống lắm, đạo hữu phụ trách nhiệm vụ này, không khả năng cuối cùng mới tới chứ?” Tuyên Thiên Vũ cũng trầm ngâm nói một câu.
“Thôi đi, bất luận lần này do ai phụ trách, đợi đạo hữu của Lạc Nhật Tông tới, phần lớn là rõ rồi.
Huynh Trác, tiểu nữ trước đưa hai vị sư đệ tìm chỗ trước nghỉ ngơi một chút vậy.” Vân Thái Thượng trầm ngâm một lát sau, nói.