Từ chiếc ngọc giản đột nhiên bốc lên một luồng khói xanh, bên trong truyền ra mùi vị tanh hôi.
Vương Vũ gỡ ngọc giản từ trên trán xuống, nhìn qua vật này hơi đen đen, hai tay xoay xoay, liền hóa viên ngọc giản này thành một đống bột màu trắng, rơi rớt từ giữa các ngón tay xuống.
Hắn tiếp theo vỗ một cái vào thắt lưng, trong tay đã xuất hiện một lọ thuốc nhỏ màu trắng.
Ngón tay khẽ động, đổ ra một viên thuốc màu trắng hơi trong suốt, phảng phất toát ra chút hơi lạnh.
Đó chính là một viên Băng Ly Đan đổi từ Lạc Nhật Tông.
Vương Vũ dùng ngón tay nhấc viên thuốc này, trầm tư suy nghĩ.
Băng Ly Đan và Tăng Nguyên Đan không giống nhau.
Tăng Nguyên Đan như một loại thuốc tông môn được nhiều người tu tiên biết đến, tuy rằng nghĩa lý nghiêm cấm các đan sư bên ngoài tông môn luyện chế, nhưng cũng vì các tông môn tu tiên phần lớn đều nắm giữ cách luyện chế, nên phương thuốc liên quan đã sớm bị lộ ra ngoài rồi.
Cho nên năm đó hắn mới có thể nhẹ nhàng từ chợ phiếm mua được phương thuốc tàn khuyết liên quan.
Nhưng Băng Ly Đan là độc môn đan dược của Lạc Nhật Tông, thông thường làm gì có thể nào mua được phương thuốc, trái lại đi tìm kiếm các loại đan dược mang tính chất băng thay thế khác còn có vài phần khả năng hơn, xem ra sau này có thời gian phải nhiều chạy vài chuyến chợ phiếm rồi.
Vương Vũ như có điều suy nghĩ, đem viên thuốc trong tay lại cho vào lọ thuốc sau, đơn thủ xoay một cái, lọ thuốc biến mất không thấy rồi.
Tiếp theo hắn đứng dậy rời khỏi mật thất, thẳng tiến về phía mép động phủ, hướng tòa nhà đen kịt kia mà đi.
Tòa nhà này đứng trơ trọi lẻ loi ở một góc động phủ, xung quanh dựng lên tám cây trụ đá màu trắng cao chừng trượng.
Mấy cây trụ đá này dường như hòa làm một với mặt đất màu tro trắng, trông như những tòa tháp đá hiện lên từng khúc, trên bề mặt mỗi khúc khắc mấy vòng linh văn màu vàng nhạt.
Khi hắn tiến lại gần, mới thấy rõ ngôi nhà đen kịt được bao bọc ở giữa, tường vách sáng loáng, tựa như một tòa nhà bằng kim loại.