Thuật Độn Pháp của Vương Vũ đã đạt tới cảnh giới nhị giai, tốc độ phi độn cự ly gần và độ linh hoạt thì vượt xa so với Phi Châu nhất giai thông thường.
Tuy nhiên, hắn đã là tu sĩ Trúc Cơ, đương nhiên cũng đổi lấy một pháp khí bay nhị giai để phòng thân, phòng khi lỡ dọc đường gặp phải địch thủ mạnh, chạy không kịp.
Vương Vũ trong lòng đang suy nghĩ, người đã đến trước cửa lớn của một tòa động phủ ở vị trí trung bộ trong Thiên Trụ Sơn.
Cửa lớn của tòa động phủ này thông thể thanh du du, toát ra một mùi hương kỳ lạ nồng nặc, dường như được làm từ một loại linh mộc hiếm có.
Trên khoảng đất trống gần cửa lớn, lại có một vườn linh dược rộng vài mẫu, còn có mấy con linh hầu lông xám cao lớn như người lớn đang canh giữ.
Vừa thấy Vương Vũ đáp xuống, mấy con linh hầu này trong miệng phát ra tiếng rít cảnh cáo, có hai con trong tay còn nắm chặt gậy gỗ thô ráp, làm động tác vung múa để xua đuổi.
Vương Vũ đối với chuyện này xem như không thấy, chỉ mở miệng nói, không tiếng động hướng vào trong cửa lớn động phủ nói:
“Lý Sư Thúc, Vương Vũ ứng lời mời mà đến, xin vào bái phỏng.”
Một lát sau, thanh âm nói chuyện trong động phủ vang lên oanh oanh:
“Động phủ cửa lớn, tùy theo đó mở ra, từ bên trong đi ra một lão giả tóc mai mao đều trắng như tuyết, mặt đầy nếp nhăn, hai mắt vô thần, như cùng người tám chín mươi tuổi vậy.
“Lý Sư Thúc, ngài sao lại biến thành bộ dạng này?” Vương Vũ một thấy lão giả trước mắt, không khỏi giật mình kinh ngạc.
“Hê hê, đều đã Trúc Cơ rồi, còn gọi cái gì sư thúc, sau này xưng ta một tiếng sư huynh tức có thể rồi. Còn hiện tại bộ dạng này cũng không có gì, chỉ bất quá là thọ nguyên sắp hao tận mà thôi.” Lão giả hê hê một tiếng, lại một phó mặt không để ý tới biểu tình.
Thọ nguyên hao tận!
Vương Vũ khẽ giật mình.
Lần trước gặp vị ‘Lý Sư Thúc’ này, đối phương cũng không giống bộ dạng sắp hết thọ nguyên, sao chỉ mới mười mấy năm qua đi, đã sắp thọ nguyên hao tận rồi.
‘Lý Sư Huynh, ngài…’
Vương Vũ cố nén sự nghi hoặc trong lòng, còn muốn hỏi lại chút gì đó, nhưng bị ‘Lý Sư Thúc’ vung tay một cái ngắt lời nói:
Có chuyện gì thì vào động phủ nói chuyện, ở đây không tiện.