Vị đạo hữu Vương Vũ sư đệ của Tứ Tượng Môn, tại hạ là Tân Cánh thuộc Ngoại Vụ đường, chuyên phụ trách việc giao lưu với các tông môn.
“Nguyên lai là Tân sư huynh, vậy từ nay về sau phiền huynh phải bận tâm rồi.” Vương Vũ thần thức quét qua sớm đã cảm ứng được gã đầu tróc trước mắt cũng là một tên tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, lập tức chắp tay hồi đáp.
“Ha ha, sư đệ khách khí quá, trước hết theo lão phu về Ngoại Vụ đường tiếp nhận nhiệm vụ khảo hạch một chút, sau đó lão phu lại sắp xếp chỗ ở cho sư đệ. Nghe nói Vương sư đệ tu luyện cũng là Công Pháp thuộc tính Hỏa, vậy tới ta Lạc Nhật Tông tu luyện chẳng khác cá gặp nước, chẳng khác gì đệ tử bản tông.” Gã đầu tróc cười mỉm nói, theo đó dẫn Vương Vũ bay về phía trước.
“Nơi này thực sự vô cùng kỳ đặc, Hỏa linh khí dồi dào đến vậy, vượt xa linh vực thông thường, chẳng trách đệ tử quý tông tu luyện đều là Công Pháp thuộc tính Hỏa.” Vương Vũ thúc giục mộc chu bay theo, mang theo chút hiếu kỳ hỏi.
“Đệ tử bản tông đảo cũng không phải toàn bộ tu luyện Công Pháp thuộc tính Hỏa, nhưng khi bản tông tuyển chọn đệ tử nhập môn, xác thực nhất xem trọng linh căn thuộc tính Hỏa, nên đại đa số đệ tử đều chọn Công Pháp thuộc tính Hỏa tu luyện, như vậy tu hành sẽ đạt hiệu quả nửa công gấp bội.” Gã đầu tróc vừa thúc giục đại kiếm bay về phía trước vừa trả lời.
Chỉ chốc lát, hai người đã vượt qua dãy núi này, không khí phía trước bỗng trở nên càng thêm nóng bức, phía dưới cũng xuất hiện một tòa sơn cốc khổng lồ bị những ngọn đồi trọc trơ bao vây.
Vương Vũ đưa mắt chỉ liếc nhìn vào sơn cốc một cái, không khỏi giật mình.
Chỉ thấy nửa trước sơn cốc hoàn toàn là vùng đất hoang màu đỏ, nửa sau thì mơ hồ có thể thấy một tòa thành cao sừng sững đâm thẳng vào mây.
Cả tòa thành trì đều xây bằng đá, chiếm diện tích rộng lớn, hầu như chiếm phần lớn sơn cốc, mà tường thành bên ngoài cao đến mười lăm mười sáu trượng.
Càng khiến người ta kinh ngạc là, phía trên tòa thành đá khổng lồ tràn ngập là những dải mây màu hồng nhạt không tên, chiếu sáng cả tòa thành trì thành màu như hoàng hôn.