Sau khi ngưng tụ, điều hòa trong mười mấy nhịp thở, Vương Vũ lần nữa mở hai mắt ra, đưa tay rút ra từ trong nước, đặt trước mắt ngắm nghía tỉ mỉ.
Lòng bàn tay lúc này, toàn thân đỏ rực, nóng bỏng cuồn cuộn, có thể thấy rõ trên mu bàn tay tất cả lỗ chân lông đều mở ra, có từng sợi hơi trắng thấm ra từ trong da, còn tỏa ra mùi hương thuốc nồng nặc.
Vương Vũ lộ ra biểu cảm hài lòng, sau đó bắt đầu suy nghĩ.
Ao nước này diện tích không lớn, nhưng lại là một trong những nơi quan trọng nhất trong động phủ chân truyền, thực chất là một suối nước ấm có tác dụng tẩy tủy đặc biệt. Nếu tu tiên giả thường xuyên ngâm mình ở đây, không chỉ có thể bồi dưỡng thân thể, cải thiện thể chất, mà còn giúp bài trừ độc tính của đan dược tích tụ trong người.
Hắn sau khi biết được hiệu quả của suối nước này, vui mừng quá sức, ngay lập tức đã đến bên Tổng Vụ Đường, dùng thân phận chân truyền tiêu một khoảng đóng góp điểm lớn, để có được một công thức tắm thuốc đặc biệt này.
Suối nước này tồn tại ở Thiên Trụ Sơn lâu như vậy, Thiên Trúc Giáo chiếm lĩnh mấy trăm năm, sớm đã khai phát ra phương pháp lợi dụng đầy đủ. Khi ban đầu giao nộp Thiên Trụ Sơn, đã thẳng thừng đem loại phương thuốc đặc biệt này cũng toàn bộ lưu lại cho Tứ Tượng Môn.
Theo như công thức thuốc miêu tả, muốn nước suối này thật sự phát huy tác dụng bài trừ lượng lớn độc tính đan dược trong cơ thể, cần phải trước sau không ngừng nghỉ đổ vào trong nước hàng trăm loại linh dược khác nhau, lại trải qua hơn hai năm thời gian dưỡng dục, để dược lực hòa tan triệt để vào trong nước suối, thì có thể khi ngâm mình vận dụng một loại bí thuật chuyên môn để tẩy tủy dịch kinh, đem độc tính đan dược trong cơ thể từng chút từng chút bài trừ ra.
Chỉ riêng số tiền vừa trả để đổi lấy công thức thuốc đã không nhỏ, mỗi lần đổ vào suối linh này hàng trăm loại linh dược cũng ngốn hết ba bốn vạn linh thạch, trong đó có mấy loại trân quý hiếm có, ngay cả Tổng Vụ Đường của Tứ Tượng Môn cũng không tích trữ, buộc hắn phải ra phường thị tìm mua.