Con cóc khổng lồ toàn thân tỏa sắc vàng lấp lánh, giống như được đúc bằng vàng nguyên khối, nhưng hai con ngươi lại sáng trong như ngọc lục bảo, như thể là hai viên bảo thạch màu lục.
Vương Vũ nhìn vào hai mắt con cóc vàng khổng lồ một lát, rồi lập tức cùng với Tây Môn My cung kính thi lễ với lão giả áo vàng đứng đằng trước:
“Mỹ Nhi đã gặp ông tổ.”
“Đệ tử đã gặp lão tổ.”
Hai người cùng cất lời nói.
“Đứng lên đi. Ngươi chính là Vương Vũ?” Thiên Thiềm Lão Tổ đánh giá Vương Vũ hai lần, nhẹ nhàng hỏi.
“Thưa lão tổ, chính là đệ tử.” Vương Vũ cung kính trả lời.
“Mỹ Nhi từng vài lần trước mặt lão phu nhắc đến ngươi, nói rằng lần này trong bí cảnh có ngươi ra sức hỗ trợ, mới có thể lấy được Huyết Nguyên Cô.” Thiên Thiềm Lão Tổ lúc này mới lộ ra một chút nụ cười nói.
“Đệ tử chỉ hết chút sức mọn thôi, nếu không có sư thư Tây Môn thành thạo trận pháp và phù bảo che giấu thân hình, sợ rằng đệ tử ngay cả khu vực trung tâm bí cảnh cũng không thể lại gần được.” Vương Vũ tự nhiên trong miệng liên tiếp khiêm nhường.
Ông tổ, Vương sư đệ nói vậy là khách sáo rồi. Lần hành động vào bí cảnh này nếu không có Vương Vũ sư đệ hỗ trợ, chỉ dựa vào một mình Mỹ Nhi thì chắc chắn không thể nào lấy được Huyết Nguyên Cô đâu. Huống hồ hắn trước đây còn từng cứu mạng Mỹ Nhi, đối với ông tổ cũng luôn kính trọng hướng vọng. Hay là lão nhân gia thu hắn làm đệ tử đi, Mỹ Nhi biết gần đây ông có ý thu thêm một đệ tử thân truyền mà.
“Nói gì thế? Đã đến địa vị như lão phu, vị trí đệ tử thân truyền không biết sẽ dính dáng đến bao nhiêu quan hệ lợi hại, sao có thể nói thu liền thu được chứ. Còn về công lao Vương Vũ lập được, bản lão tổ tự sẽ có trọng thưởng riêng.” Thiên Thiềm Lão Tổ nghe vậy, nhưng lại cau mày nói.
Vương Vũ thấy thế, trong lòng lạnh một mạch.
Bất quá hắn nào đã từng nói muốn trở thành đệ tử thân truyền của vị Kim Đan lão tổ này, chỉ là nghĩ muốn có một cái thân phận đệ tử ký danh tạm thời mà thôi!