“Phải dặn dò cái gì? Phàm là những gã đàn ông bị ta mê hoặc đều có đạo lý đáng chết. Ngay cái nhìn đầu tiên họ nhìn ta, ta đã biết trong lòng họ đang nghĩ gì rồi. Ta chỉ hận không có pháp để giết sạch tất cả nam tử trong thiên hạ.” Giọng nói của nữ tử áo dài màu hồng không chút thay đổi, nhưng lời nói ra khiến nữ tử trang phục cung đình màu vàng nhất thời không biết trả lời sao.
Với tuyệt thế tư sắc của đối phương, bất kỳ nam tử nào gặp được, trong lòng sợ rằng cũng sẽ có vài suy nghĩ pháp.
Một lúc lâu sau, nữ tử trang phục cung đình màu vàng mới chỉ tay vào một ký hiệu thiền trượng màu vàng nhạt trên cánh cửa đại môn của ngôi nhà đá, chuyển chủ đề nói tiếp:
“Ký hiệu được vẽ trên cửa này, có chút giống một món pháp bảo mà Già Lam Thượng Nhân từng dùng năm xưa. Căn nhà này tám chín phần mười chính là nơi Già Lam Thượng Nhân từng ở. Chiếc chìa khóa bí mật Già Lam thứ năm, biết đâu nằm ở bên trong?”
“Muội muội nghĩ giống ta đây cũng chẳng sai mấy. Nhưng cấm chế quanh ngôi nhà này không phải dễ phá như vậy đâu. Nếu không, ta đã tới từ lâu rồi, sao còn phải đợi lâu như vậy ở bên ngoài.
Chi bằng chúng ta trước hết liên thủ phá cấm chế bên ngoài, xem trong đó có thứ gì, rồi sau đó mới quyết thắng bại cũng không muộn, ý của muội muội thế nào?” Bích Tân Tú nhạt nhẽo nói.
Nữ tử trang phục cung đình màu vàng nhìn con cóc vàng sẫm đang nằm trên vai mình, trầm ngâm một lúc lâu, mới thốt ra một tiếng “Được”.
Bích Tân Tú nghe vậy, khẽ mỉm cười. Nụ cười của nàng khiến tinh tú trên trời cũng phải lu mờ.
…
Trong một hang động khổng lồ bị ngăn cách bởi một lớp cấm chế mông lung, mặt đất phủ đầy một lớp xác dơi to lớn cỡ thước, cùng mười mấy thi thể đệ tử của tứ tông.
Ở trung tâm những thi thể này, hai bóng người mặc trang phục của Lạc Nhật Tông đang đấu nhau kịch liệt.
Hai bóng người, một tay nâng một chiếc đỉnh lớn màu đỏ thẫm, từ trong đỉnh phun ra từng con rắn lửa lượn vòng bay múa. Người kia trên đỉnh đầu có một bánh xe lửa đen lượn vòng, từ đó phun ra từng cột lửa đỏ thẫm.