Nhưng cũng giống như Đạo hữu đã nói, tại hạ năm đó xung kích Trúc Cơ thất bại, mất đi tư cách chân truyền, liền rời khỏi tông môn, du lịch khắp nơi ở Ngô Quốc. Mới đây vừa trở về tông môn, thì nhận được tin từ huynh Dư, vì thế mới tới đây nhập hội cho vui mà thôi.” Cốc Luyện hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ, ngược lại mỉm cười đáp lời.
“Nguyên lai như vậy, nhưng với thân phận của các hạ, tới tham gia cuộc tỷ thí sát phạt này, chẳng phải là cảm thấy có chút lấy lớn hiếp bé sao?” Lý Thiên Kỳ đầu tiên gật đầu, sau đó hơi uất ức nói.
“Haha, Cốc mỗ chỉ là có thân phận tiền chân truyền thôi, một ngày chưa Trúc Cơ, thì vẫn là Tu tiên giả ở Luyện Khí kỳ, nhìn thế nào cũng là phù hợp điều kiện của lần tỷ thí này.
Nếu như điều này cũng tính là vi phạm quy định, vậy Đạo hữu là đệ tử đại tộc thứ nhất của Tứ Tượng Môn, dòng họ Lý Gia phải không. Lấy thân phận đại tộc của Lý Gia, còn phái tộc nhân thay người tranh giành danh ngạch Linh Mạch, dường như cũng có chút nói không ổn đấy.” Cốc Luyện ha ha cười một tiếng nói.