“Bằng không, ta đem nó tặng sư đệ luôn cũng được. Sư đệ dù không kết linh khế với nó, chỉ coi như linh thú bình thường nuôi dưỡng, cho Đại Lục có đôi bạn cũng là tốt.” Người đàn ông áo vàng đảo mắt, bỗng dưng nói như vậy.
“Chu sư huynh, sư huynh đang đùa đấy ư. Năm xưa Tiểu Bạch chính là do sư huynh bỏ ra mấy trăm linh thực mua về, cứ thế tặng không cho ta, vậy chẳng phải là lỗ vốn lớn lắm sao.” Vương Vũ nghe xong, khựng lại.
“Hehe, Vương sư đệ cũng nói rồi, đó là giá năm xưa, bây giờ Tiểu Bạch đã đột biến theo hướng xấu, giá cả e rằng còn không bằng một con cá sấu đầu sắt bình thường. Huống chi bây giờ nó cũng không còn tính là linh thú non nữa, dù mang ra bán, e cũng chẳng có ai muốn mua. Thêm nữa, ta đã chuẩn bị tìm một con linh thú khác để ký linh khế rồi, hiện tại thực sự không còn tài nguyên dư dả để nuôi thêm nữa. Nếu sư đệ muốn tiếp nhận, cũng coi như giải quyết một mối tâm sự của ta.” Chu Xử nghiêm túc nói.
Vương Vũ nghe xong, do dự, rồi lại cúi đầu nhìn con tiểu thú màu trắng trên cánh tay mình.
Con cá sấu con màu trắng ngẩng cổ lại kêu lên mấy tiếng nhỏ với hắn, hai con ngươi nhỏ màu đen thoáng có chút linh hoạt.
“Tốt, đã sư huynh nói như vậy, vậy ta nhận Tiểu Bạch vậy. Nhưng, ta không thể nhận không, pháp khí sư huynh lần trước đưa cho ta tu bổ, ta đã sửa xong. Chi phí tu bổ nguyên thỏa thuận, ta sẽ không thu nữa, coi như phí mua Tiểu Bạch vậy.” Vương Vũ xoa xoa đầu con tiểu thú màu trắng trên cánh tay hai cái, thấy nó lắc đầu lắc não vẻ hưởng thụ, cuối cùng quyết định nói với người đàn ông áo vàng.
“Cái gì, sư đệ đã sửa xong pháp khí rồi ư. Mới mấy ngày thôi, thảo nào bây giờ các đệ tử ngoại môn đều đang đồn đại, nói Vương sư đệ trình độ luyện khí, trong số học đồ luyện khí của tông môn đủ xếp vào top ba. Tốt, vậy đã định như vậy.” Người đàn ông áo vàng nghe vậy, vui mừng nói.