“Vị đại ca này, ngài biết phụ thân và mẫu thân của tiểu đệ sao? Tiểu đệ… tiểu đệ sẽ không giống vị đại ca vừa nãy, đột nhiên biến mất chứ?” Vương Thiết Trụ đột nhiên lắp bắp hướng về Vương Vũ hỏi.
Ta biết rõ cha mẹ của ngươi, thậm chí cả huynh trưởng của ngươi ta cũng biết. Thực ra, ta từng sống ở Vương Gia Thôn, cứ gọi ta một tiếng Vương đại ca là được. Còn việc có biến mất như người vừa nãy hay không, ta cần hỏi ngươi vài câu trước đã.
“Thì ra Vương đại ca cũng từng đến Vương Gia Thôn, thật tốt quá, ngài có vấn đề gì cứ hỏi, nhất định tiểu đệ sẽ trả lời.” Thiếu niên nghe vậy vô cùng mừng rỡ, tựa như tìm được cọng rơm cứu mạng, vỗ ngực đảm bảo.
Hải Luân Na thì đứng bên cạnh, mỉm cười không nói.
“Thiết Trụ, ngươi còn nhớ làm sao đến được nơi tối om vừa nãy không?” Vương Vũ vừa mở miệng đã hỏi ngay vấn đề quan tâm nhất.
“Tiểu đệ cũng không rõ lắm, chỉ nhớ mình đang ngủ trong căn phòng, tỉnh dậy liền thấy ở nơi đó rồi.” Vương Thiết Trụ rõ ràng có ám ảnh lớn với không gian tối đen trong khoang game, vừa nghe Vương Vũ nhắc tới, sắc mặt đã hơi tái đi.
“Ngủ trong căn phòng nào, phải trong nhà ở Vương Gia Thôn không?” Vương Vũ nhíu mày, hỏi tiếp.
“Không phải, gần đây tiểu đệ ngủ trong một căn phòng bằng đá.” Vương Thiết Trụ nghe vậy, lắc đầu lia lịa.
“Phòng đá? Ngươi nói là căn phòng đá trên vách núi ư?” Vương Vũ nghe xong giật mình, vội hỏi tiếp.
“Vương đại ca, sao ngài biết? Chỗ đó thật kỳ quái, rõ ràng tiểu đệ nhớ mình đang ở Vương Gia Thôn giúp phụ mẫu cày cấy đất hoang, không hiểu sao bỗng xuất hiện ở đó.
Căn phòng đá trống trơn, chỉ có một mình tiểu đệ ở. Tiểu đệ cũng không dám tùy tiện đi lung tung, đói khát rồi chỉ cần ăn một loại viên màu lục do Cố đại thúc tặng.
Viên thuốc đó thật là vật tốt, thơm phức, chỉ cần vài ngày ăn một lần thì sẽ không đói, cũng không khát nữa.
Tiểu đệ sợ người ta ăn trộm nên đem tất cả viên màu lục giấu kín dưới giường.
Đúng rồi, Vương đại ca, hình như tiểu đệ bỗng lớn vọt, cao hơn cả huynh trưởng của tiểu đệ nữa…” Vương Thiết Trụ nói lung tung, lộn xộn.
Vương Vũ lại càng nghe càng kinh ngạc, không nhịn được ngắt lời thiếu niên, hỏi:
“Cố đại thúc ngươi nói là ai, có phải người có một nửa tóc màu đỏ không? Hắn đã nói gì với ngươi?”
“Vương đại ca, ngài cũng biết Cố đại thúc sao?
Tiểu đệ tỉnh dậy trong phòng đá, liền thấy vị Cố đại thúc này. Hắn nói cái gì lão tổ thi pháp gặp sai sót, khiến thần hồn của tiểu đệ bị tổn thương, mất đi một phần ký ức, nên vị lão tổ nào đó ban cho tiểu đệ cái thân phận đệ tử nội môn gì đó.
Tiểu đệ không hiểu hắn nói gì, chỉ đành toàn bộ đồng ý theo.
Đúng rồi, mấy ngày đầu, hắn còn mỗi ngày đến dạy tiểu đệ tu luyện cái Hỏa Linh Công kia, mỗi ngày đều khiến thân thể tiểu đệ nóng hừng hực, rất thú vị. Nhưng về sau số lần đến càng ngày càng ít, lần gặp trước đã là sáu bảy ngày trước rồi.” Vương Thiết Trụ vừa nhớ lại vừa nói, dường như rất lưu luyến vị “Cố đại thúc” này.