Gần nửa ngày sau, Vương Vũ một mình trở về ngôi nhà đá trên vách núi, nhưng trong túi trữ vật lại thêm ra một số thứ.
Một trăm khối linh thạch, một con chim máy chuyên dùng cho đệ tử xuất hành, hai mươi cân Linh, mười cân thịt khô yêu thú nhập giai, mười hai lọ Tăng Nguyên Đan dùng cho tu luyện thời kỳ Trung – Hậu kỳ Luyện Khí, cùng một chiếc Linh Thú Đai chuyên đựng linh thú.
Đây đều là những quyền lợi có thể nhận được của đệ tử mới vào Nội môn, cùng toàn bộ tài nguyên tu luyện của Nội môn trong một năm tới.
Sau khi trò chuyện với Chu Xử, Vương Vũ mới biết vừa vào Nội môn có những phúc lợi này, mà “hắn” trong gần hai tháng qua, lại hoàn toàn chưa từng nhận lấy.
Vì thế, dưới sự giúp đỡ nhiệt tình của Chu sư huynh, hắn đi thẳng một chuyến đến đường Tổng Vụ, đem toàn bộ những pháp khí tài nguyên này nhận về.
Lúc rời khỏi Âm gia, Âm Linh Lung hầu như đã để hắn mang theo phân nửa số linh thạch hiện có của Âm gia, khoảng hai trăm linh thạch, lại còn thêm hơn hai mươi lọ Tụ Linh Dịch dùng cho tu luyện thời kỳ Sơ kỳ Luyện Khí.
Những tài nguyên này, có lẽ đủ cho hắn tu luyện một thời gian dài rồi.
Vương Vũ trở về giường, ngồi xếp bằng, không bắt đầu vận công tu luyện, ngược lại thần sắc trầm trọng khẽ đọc một tiếng “Siêu Tần”.
Chợt nhoáng một cái, ngũ quan của hắn như được mở rộng ra gấp bội, vạn vật xung quanh trở nên chậm rãi, tư duy bước vào một trạng thái siêu việt khó có thể hình dung.
Hắn mượn năng lực phân tích kinh người của siêu tư duy, bắt đầu hồi ức tất cả mọi việc xảy ra với bản thân trong hai thế giới gần đây, và suy diễn các khả năng khác nhau.
Thời gian trôi qua, lông mày Vương Vũ lúc nhíu lại, lúc lại đại ngộ, lúc trầm ngâm, lúc lại thần sắc đột biến.
Đột nhiên, hắn thử mở miệng hỏi một câu.
…
“Thái Nguyên, tái trí dung hợp.”
…
“Thái Nguyên, truy vấn chức năng hiện có.”