“Vậy hiện tại, thế giới phương Tây nghiên cứu về siêu năng lực đã đạt đến trình độ nào rồi?” Vương Vũ tò mò hỏi.
Hiện nay, thế giới phương Tây đã phân loại và xếp hạng siêu năng lực thành mười ba loại chính, năm bậc. Bậc cao nhất là S, nhưng vẫn chưa có ai đạt tới, còn bậc A thì đã xuất hiện vài người.
Nước ta nghiên cứu và tự mình đào tạo người có siêu năng lực, cao nhất cũng chỉ có hai người đạt mức B. Đây đều là tin tức tuyệt mật, cậu tự biết là được, đừng nói với ai khác.
Vương Vũ đương nhiên nhất nhất đồng ý, nhưng lại không nhịn được mà hỏi thêm một chuyện khác:
“Tiến sĩ, cái quả cầu phát điện sáng choang trên người tiến sĩ lúc nãy là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ tiến sĩ cũng có siêu năng lực?”
“Ha ha, tôi là một nhà nghiên cứu, sao có thể có siêu năng lực chứ. Đó là ‘Lực trường ion hóa’, là vì tôi đeo thiết bị lực trường ion hóa thụ động kiểu này. Sau này, căn cứ cũng sẽ phân phát cho cậu một cái.” Trần Bác Sĩ lúc đầu sững người, sau đó liền cười ha hả, từ thắt lưng lôi ra một chiếc đĩa tròn màu bạc cỡ lòng bàn tay, tiện tay đưa qua.
“Lực trường ion hóa? Hiện tại kỹ thuật nước ta đã tiên tiến như vậy sao?”
Vương Vũ có chút khó tin, kinh ngạc tiếp nhận chiếc đĩa tròn, cẩn thận ngắm nghía.
Nó cực kỳ nhẹ!
Bề mặt trơn nhẵn dị thường, ở trung tâm có một màn hình pha lê lồi lên, phía trên hiển thị một chuỗi số liệu, xung quanh thì có một hàng lỗ tròn nhỏ li ti.
“Loại thiết bị lực trường ion hóa này là kiểu thử nghiệm, không những hao tổn năng lượng lớn, mà còn lúc linh lúc không. Tôi đeo trên người chỉ để phòng ngừa vạn nhất, nhưng không ngờ thật sự dùng đến. Còn về kỹ thuật hiện tại của nước ta, vì một vài nguyên nhân đặc biệt, những năm gần đây thật ra có rất nhiều bước phát triển mang tính thời đại, chỉ là người thường không biết mà thôi.
Được rồi, Đinh Đồng Học còn có gì muốn biết không, ta có thể nói cho cậu nghe sẽ nói, nhưng đến ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu hỏi cậu.” Trần Bác Sĩ nói với ý thâm sâu.