“Ngươi Luyện Khí tầng năm chính là người có tu vi cao nhất trong Âm Gia?” Vương Vũ có vẻ hơi bất ngờ.
“Âm Gia năm xưa từng gặp một kiếp nạn lớn, lão tổ Trúc Cơ và một số tinh nhuệ trong tộc đều bị vong mạng trong kiếp nạn đó, nếu không thì Âm Gia sao có thể trở thành bộ dạng thế này.
Bất quá, chỉ cần ngươi gia nhập Tứ Tượng Môn, Âm Gia chúng ta liền có thể tiếp tục lưu lại tại Linh Vực Thúy Vân Sơn này, sau này sẽ còn có cơ hội hưng thịnh trở lại.” Âm Linh Lung nhìn ra vẻ nghi hoặc của Vương Vũ, đơn giản giải thích hai câu.
“Linh Vực! Chỗ Thúy Vân Sơn này có Linh Mạch?” Vương Vũ nghe vậy, tinh thần phấn chấn.
“Đương nhiên là có, tuy rằng chỉ là một giai Linh Mạch nhỏ, nhưng cũng đủ đáp ứng cho một gia tộc sử dụng.
Căn phòng này là phòng khách trong viện của gia chủ, linh khí còn tinh thuần hơn những chỗ khác một chút, ngươi ở đây yên tâm tu luyện, ta sẽ bảo Tiểu Mai chuẩn bị đồ vật hỗ trợ tu luyện cho ngươi.
Tu vi của ngươi hiện tại mỗi tăng lên một chút, đều rất có ích cho kỳ thi nhập môn sắp tới.” Âm Linh Lung dặn dò.
Vương Vũ nghe xong, đương nhiên một mực đồng ý, nhưng lại đề xuất muốn xem qua các sách tạp ký mà Âm Gia sưu tầm.
Âm Linh Lung suy nghĩ một chút, cũng đã đồng ý, và đưa một chìa khóa thư khố của gia chủ trong viện.
Hôm sau.
Vương Vũ ngồi bán già trên một chiếc giường gỗ, phía dưới thân có thêm một tọa cụ màu vàng nhạt, bên cạnh còn có một lư hương màu thanh, bên trong cắm một nén hương màu nâu, tỏa ra mùi trầm hương thanh tâm nhẹ nhàng.
Vương Vũ khép hờ hai mắt, hai tay đặt trên đầu gối, mũi miệng hít vào thở ra, trên bề mặt thân thể có từng sợi hàn khí nhàn nhạt lấp ló hiện ra.
Hôm thứ ba.
Vương Vũ nhìn chén cơm và đĩa thức ăn đặt trên bàn, mở to đôi mắt.
Trong chén là từng hạt cơm màu vàng nhạt to lớn, mỗi hạt to bằng ngón tay, trong suốt no tròn, khiến người ta nhìn vào đã thấy thèm ăn.