Vương Vũ trong trạng thái mê man, cảm giác hình như có bóng người lờ mờ trước mặt, còn hướng về hắn hỏi han một số chuyện, mơ hồ hỏi hắn có phải là đệ tử Ma Hồn Tông hay không, cùng vì sao lại xuất hiện ở đây.
Hắn ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tất cả đều vô thức trả lời thật, tiếp theo trong miệng hình như bị đút cho thứ gì đó, rồi hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.
Trải qua một khoảng thời gian khá lâu, có lẽ hai ba ngày, có lẽ bốn năm ngày.
Vương Vũ bỗng nhiên ngồi bật dậy từ một chiếc giường lớn, kinh ngạc nhìn quanh xem xét tứ phía.
Đây là một gian phòng khách sạch sẽ gọn gàng, ngoài chiếc giường lớn êm ái bên dưới ra, trong phòng còn bày biện đủ loại gia cụ tinh xảo, thậm chí ở cửa sổ còn đặt một chậu hoa tươi màu hồng không biết tên.
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng tươi sáng, còn truyền đến tiếng chim hót trong trẻo.
Đây là đâu?
Vương Vũ nhanh chóng kiểm tra đồ đạc trên người, phát hiện hai túi trữ vật vật phẩm vẫn còn, mấy kiện pháp khí bên trong cũng không thiếu mất cái nào, lúc này mới hơi an tâm xuống.
Hắn sau đó nhảy xuống giường, liền muốn đi đến cửa sổ, nhìn ra bên ngoài xem một chút.
Ngay lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, cửa phòng đột nhiên bị đẩy mở, từ bên ngoài đi vào hai người.
Phía trước là một tuyệt sắc nữ tử thân hình thon dài, váy dài màu tím, phía sau thì là thiếu nữ thân hình nhỏ nhắn, váy ngắn tay màu xanh, trong tay còn bưng một cái mâm gỗ.
“Linh Lung”
Vương Vũ vừa nhìn thấy khuôn mặt tiên tử của nữ tử áo tím, lập tức thốt lên thất thanh.
“Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi, trước hết uống chút canh thịt, bổ dưỡng thân thể đã, dù sao cũng mấy ngày rồi không có ăn gì.”
Âm Linh Lung nhìn thấy Vương Vũ đã xuống giường, trên khuôn mặt trắng mịn như ngọc lộ ra nụ cười, vẫy tay về phía sau.
“Vương công tử, xin dùng bữa”
Thiếu nữ váy xanh bước nhanh tiến lên phía trước, đưa cái mâm gỗ bằng hai tay, dùng ánh mắt tò mò liếc nhìn thanh niên cao lớn trước mặt.
Vương Vũ liếc nhìn một cái, trong mâm gỗ có một cái bát lớn, bên trong đựng nước canh màu trắng sữa, tỏa ra mùi thịt thơm nồng nàn.