Vương Vũ mang theo tò mò tiến lại gần, nhưng khi hắn nhìn rõ những vật phẩm bày trên sạp thì hai mắt sáng lên.
Chủ sạp là một lão ông tóc bạc mà mặt hồng hào như trẻ con, trên sạp bày mười mấy tấm phù lục với màu sắc và kích cỡ khác nhau ngay ngắn, bên cạnh sạp còn cắm một lá cờ nhỏ, trên viết “Quách Thị Phù Lục”.
“Đạo hữu trông có vẻ hơi xa lạ, mới đến phường thị phải không, có muốn mua mấy tấm phù lục dùng để hộ thân không?” Lão ông vừa tiễn một người mua đi, thấy Vương Vũ đến gần lập tức vui vẻ chào hỏi.
“Tiền bối…”
“Khà khà, đừng gọi gì tiền bối, tạm đều là tu luyện kỳ, nếu không chê, cứ gọi lão phu một tiếng ‘Lão Quách’ là được.” Lão ông mỉm cười nói.
“Quách đạo hữu, những phù lục này là do đạo hữu vẽ ư, có thể giới thiệu một chút được không?” Vương Vũ hỏi với nụ cười.
“Dĩ nhiên là do Quách mỗ vẽ, bản nhân bất tài, là một phù sư nhập giai đã được phường thị chứng nhận, quầy phù Quách Thị này của ta ở Quảng Nguyên Phường Thị đã mở nhiều năm, danh tiếng khỏi phải nói rồi.
Trong những phù lục này, những tấm kia là Thanh Phong phù, kích hoạt có thể giải phóng thuật Thanh Phong, có thể thổi tan sương mù, mấy tấm phù lục màu xanh lá kia là Tiểu Hồi Xuân phù, có thể giải phóng hiệu quả Tiểu Hồi Xuân thuật chữa trị vết thương nhẹ ngoài da.
Còn hai tấm phù lục màu thanh kia trông đẹp nhất, chính là mặt hàng tủ của Quách mỗ, phù lục nhập giai ‘Phong Nhẫn phù’… Không phải Quách mỗ tự khoe, Phong Nhẫn phù do ta vẽ đều là tinh phẩm, tuyệt đối không mang những phù lục kém chất lượng không đạt chuẩn ra bán, mà trong phường thị, số phù sư có thể bán phù lục nhập giai, cả Quảng Nguyên Phường Thị này cũng không có mấy người.” Lão ông nói phun cả nước bọt.
“Các hạ có thể vẽ phù lục nhập giai, vậy giá của những phù lục này là…” Vương Vũ nghe vậy có chút động dung, nhìn lão ông hai lượt, rồi hỏi lại.
Trong hiểu biết của hắn, cái gọi là phù lục nhập giai dĩ nhiên là phù lục có thể giải pháp pháp thuật nhập giai.
“Lão phu đối đãi già trẻ đều không lừa, Phong Nhẫn phù nhập giai mười hai linh thạch một tấm, các phù lục khác bốn linh thạch một tấm, nếu có thể mua một lần mười tấm trở lên, ta có thể giảm thêm một thành.” Lão Quách Quách đầy nụ cười báo giá.
“Đắt vậy sao, vậy tấm phù lục này cũng bốn linh thạch à?” Vương Vũ trong lòng tính toán giá cả, bỗng chỉ vào một tấm phù lục được đặt riêng một góc quầy.