Chưởng quán họ Điền thấy vậy, đành bùi ngùi tiếc nuối.
“Chưởng quán, tại hạ tuy không thể bái nhập môn hạ của ngài, nhưng đối với Hắc Hổ Hô Hấp Pháp này vẫn rất hứng thú, không biết có thể lấy công pháp trực tiếp trao đổi hay không?” Vương Vũ cổ tay run nhẹ, ngọn lửa trên tay trong chớp mắt tắt ngấm, sau đó nhìn đối phương, thăm dò hỏi.
“Hắc Hổ Hô Hấp Pháp này, nếu không phải thân truyền của chưởng quán hoặc trực hệ thân thuộc thì đều không thể truyền ra ngoài. Ta tuy cũng rất hứng thú với công pháp của ngươi, nhưng cũng không thể phá lệ.” Chưởng quán Điền do dự một lúc, rồi vẫn lắc đầu.
“Vậy thì thật đáng tiếc, tại hạ rất có thành ý. Nếu Điền chưởng quán đổi ý, có thể tùy lúc tới tìm tại hạ.”
Vương Vũ nghe vậy cảm thấy rất tiếc, lại nói chuyện phiếm vài câu với chưởng quán Điền rồi cáo từ rời đi.
Chưởng quán Điền nhìn bóng lưng Vương Vũ rời đi, chìm vào trầm tư. Lúc này có một người đã lặng lẽ tới trước cửa.
…
Trở về chỗ ở, Vương Vũ trong đầu vẫn nghĩ tới sức mạnh kinh người của Hắc Hổ Hô Hấp Pháp mà chưởng quán Điền nói, lập tức không nhịn được cởi áo trên, trong sân lại luyện khởi Hắc Hổ quyền. Theo tiếng xé gió xì xì vang lên, cơ bắp nửa thân trên của hắn cũng không ngừng co rút phình to, nhưng vẫn không thể đạt tới mức độ khủng khiếp thân thể to lên một vòng như chưởng quán Điền lúc ra đòn trong quán.
Nhưng dù vậy, cơ lưng của hắn trong lúc co rút cũng một lần nữa ngưng kết thành hình thái hổ thủ.
Siêu tần!
“Bùm!” “Bùm!”
Đáy mắt Vương Vũ đột nhiên tinh quang lóe lên, thân hình hai lần dao động, đổi nắm thành quyền, cánh tay đột nhiên trước người mờ ảo biến mất, nhưng trong hư không phía trước bỗng nhiên truyền đến hai tiếng bạo minh, tiếp đó hai cánh tay đầy vết máu mới hiện ra.
Cái này là?
Tinh quang trong mắt Vương Vũ đã biến mất, nhưng nhìn những vết máu nhỏ li ti khắp cánh tay, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.