Có lẽ là vì làm lại một lần nữa, Nhậm Cửu Khanh và Diêm sư tổ phát hiện, cho dù ký ức của họ không tồn tại, tâm ma vẫn không thể diệt trừ. Trước khi tự bạo đã bị Bạch Vi phát hiện ra ý đồ, phong ấn linh lực trên người họ lại, sau đó ba người chớp mắt đã đến Thiên Ngoại Thiên —— nơi nằm ngoài quy tắc của Thiên Đạo, cũng là nơi trước đây họ từng ở.
“Bạch Vi, con... có phải đã khôi phục ký ức rồi không?” Trong mắt Nhậm Cửu Khanh hiếm khi lộ ra chút thấp thỏm.
Bạch Vi im lặng không nói, ngay cả biểu cảm trên mặt cũng không có chút thay đổi nào. Cô ném hai người xuống đất, trước tiên dùng pháp thuật dọn sạch lớp than đen trên người Diêm sư tổ, sau khi xác định biểu cảm trên mặt Diêm sư tổ có thể hiển lộ ra ngoài, liền lấy Khu Ma Cầm ra bắt đầu gảy.
Hai người lập tức chẳng còn biểu cảm gì nữa, thực sự là khúc nhạc Bạch Vi gảy quá mức khó nghe, khó nghe đến mức họ chẳng thể sinh ra bất kỳ tâm tư gì, chỉ muốn được yên tĩnh.
“Bạch Vi, hai người chúng ta vì Vĩnh Ma đã bị tiêu diệt, nên không còn bị ma khống chế nữa, cây đàn này hay là con cất đi trước đã, đừng gảy nữa được không!”
Diêm sư tổ bịt tai lại, ngọ nguậy trên mặt đất như con dòi: “Thanh Phong Thiên Ngoại Thiên Tôn, ngươi nói nhảm cái gì vậy, nha đầu này đâu phải vì lý do Vĩnh Ma, hoàn toàn là muốn tàn phá đạo tâm của chúng ta. Con ranh con, tuổi tác không lớn, làm việc lại tàn độc. Nghe nó gảy đàn, thà g.i.ế.c ta đi còn hơn!”
Nhậm Cửu Khanh trong lòng mặc dù có ý kiến với việc Bạch Vi gảy đàn, nhưng không nhìn nổi Diêm sư tổ nói cô như vậy, thế là mang khuôn mặt trắng bệch phản bác: “Diêm sư tổ lời này sai rồi! Bạch Vi tâm tư đơn thuần, lại luôn tôn sư trọng đạo, con bé có thể có tâm tư xấu xa gì chứ? Con bé chẳng qua là muốn thông qua tiếng đàn để loại bỏ tâm ma của chúng ta mà thôi!”
Diêm sư tổ bị cái tên não yêu đương này chọc tức đến mức trợn trắng mắt, gian nan lật người lại, quay lưng về phía Nhậm Cửu Khanh. Ông ta sợ mình nhịn không được sẽ đ.á.n.h người. Tên Nhậm Cửu Khanh này vẫn giống hệt kiếp trước, trước khi thổ lộ tình cảm, thì giả vờ giả vịt đến mức ngay cả cao thủ tình trường cũng không nhìn ra tình cảm của hắn dành cho Bạch Vi, cũng không trách Bạch Vi không nhìn ra, còn luôn coi tiểu t.ử này như cha mà hiếu kính. Theo ông ta thấy, tiểu t.ử này có tâm ma, đó là tự làm tự chịu.
“Tranh——”
Đầu Diêm sư tổ càng lúc càng đau, mẹ kiếp, ông ta mới mặc kệ giữa bọn họ có chuyện gì, ông ta chỉ cảm thấy mình sắp bị tiếng đàn ch.ói tai này hành hạ đến c.h.ế.t rồi.
Bạch Vi sau khi rời khỏi thượng giới, ký ức kiếp trước liền đột nhiên khôi phục. Cô nhớ lại tất cả, cũng biết những lời Thiên Đạo nói không hề lừa cô, cũng nhớ lại lúc ở Thiên Ngoại Thiên sư phụ đã tỏ tình với cô, càng nhớ lại Diêm sư tổ ngày nào cũng tìm cô “luyện kiếm”, rồi lại mang ánh mắt kỳ lạ rời đi... Nhậm Cửu Khanh và Diêm sư tổ lúc bị Vĩnh Ma dụ dỗ, bọn họ không hề đồng ý, mà đem dự định của Vĩnh Ma nói cho cô biết. Cô biết sư phụ và Diêm sư tổ vì cô mà sinh ra tâm ma, cô nghĩ nếu làm lại một lần nữa, chắc hẳn bọn họ sẽ có kết cục khác. Tâm ma đối với sư phụ và Diêm sư tổ mặc dù không chí mạng, nhưng bị tâm ma quấy nhiễu đối với tu sĩ tu vi cao mà nói, là một chuyện cực kỳ đau khổ, giống như con người mắc bệnh vậy...