Giọng nói trầm thấp của Diêm Vương đột nhiên vang lên, lập tức cắt ngang dòng suy nghĩ vừa rồi của cô.
Bạch Vi cười, trạng thái của cả người không còn căng thẳng như trước nữa, cơ thể vốn đang ngồi ngay ngắn tựa vào lưng ghế, tỏ ra cực kỳ thả lỏng.
Cô nhẹ nhàng nghịch chén nước trước mặt, ánh mắt nhìn thẳng vào nam tu mặt đen trước mặt: “Diêm Vương có kế hoạch gì? Nếu chúng ta đã cùng một phe, ngài không ngại nói trước cho ta nghe thử xem.”
Lông mày Diêm Vương nhíu c.h.ặ.t, ông tưởng Bạch Vi nghe thấy đề nghị của ông sẽ vội vàng đồng ý, chưa từng nghĩ tới đối phương sẽ có thái độ này.
Phượng thành chủ cảm nhận được sự không vui trên người Diêm Vương, trong khoảnh khắc chạm mắt với đối phương nhẹ nhàng lắc đầu, đợi khi ông nhìn lại Bạch Vi, trên mặt không khỏi lộ ra một nụ cười gần gũi.
“Bạch đạo hữu, Diêm Vương nói chuyện chính là như vậy, ngươi và ông ấy không quen thuộc, nhưng ngươi và ta dù sao cũng coi như quen thuộc chứ? Ta có phải là quan hệ với ngươi cũng coi như không tồi không? Ngày thường đối với ngươi cũng coi như chiếu cố·······”
Bạch Vi ngước mắt nhìn Phượng thành chủ, trên mặt lộ ra một nụ cười cợt nhả: “Phượng thành chủ, ta tưởng ngài sở dĩ đối xử tốt với ta, là vì nguyên nhân đôi bên cùng có lợi chứ.”
Ý cười trên mặt Phượng thành chủ suýt chút nữa không duy trì nổi, cái cô b.úp bê này miệng cũng độc quá rồi.
Diêm Vương hừ lạnh một tiếng, uy áp trên người đột ngột lao về phía Bạch Vi, chỉ là còn chưa đến bên cạnh Bạch Vi, uy áp thoắt cái biến mất không thấy tăm hơi.
Phượng thành chủ và Diêm Vương khi nhìn sang vị trí bên cạnh cô, sắc mặt đột ngột biến đổi lớn, lập tức muốn đứng dậy, nhưng phát hiện mình giống như bị đóng đinh tại chỗ, căn bản không thể nhúc nhích.
Bạch Vi nhìn sang bên cạnh, không biết từ lúc nào, Linh tiên t.ử đã ngồi xuống bên cạnh cô.
Hai người ánh mắt giao nhau, Linh tiên t.ử lộ ra một nụ cười nhạt: “Bạch Vi, đã lâu không gặp.”
Lời vừa dứt, liền nghe thấy tiếng “két”, hai người đồng thời quay mắt sang, hóa ra là Diêm Vương và Phượng thành chủ đồng loạt đứng dậy, khiến ghế ma sát với mặt đất phát ra tiếng động.
Phượng thành chủ nửa rũ mắt, lúc chạm mắt với Bạch Vi, ẩn ý hướng về phía cô nháy mắt ra hiệu, nhưng Bạch Vi không có bất kỳ động tác nào, m.ô.n.g giống như bị hàn dính vào ghế, không nhúc nhích chút nào.