Hổ Doãn cũng không biết sự cạn lời của Bạch Vi lúc này, ngược lại còn rất nhiệt tình giới thiệu ý tưởng thiết kế của mình.
“Long mẫu, ngài xem, ta cảm thấy thân rồng này tôn lên thân phận cao quý của ngài, mặt người báo trước ngài người đẹp tâm thiện, một lòng một dạ bảo vệ tất cả tu sĩ và bách tính trong ngũ giới. Thần dân Yêu Giới của ta đều cảm thấy ta thiết kế quá đẹp, dưới sự tuyên truyền mạnh mẽ của bọn họ, không chỉ thần dân Yêu Giới thường xuyên đến trong điện thắp hương, ngay cả tu sĩ Ngũ Hành Giới cũng đến không ít đâu!”
Bạch Vi nghe xong những lời đắc ý dạt dào này của Hổ Doãn, trong lòng lúc này chỉ có một suy nghĩ, cô mất mặt đã mất đến tận trong Ngũ Hành Giới rồi. Bức tượng điêu khắc này cô mảy may không nhìn ra thành công ở chỗ nào, ngược lại không khỏi khiến cô nhớ tới tượng nhân sư. Hảo hán, người ta là mặt người mình sư t.ử, Hổ Doãn làm cho cô một cái mặt người mình rồng, hơn nữa mặt người và thân thú của người ta ít ra thoạt nhìn cũng coi như cân đối, cô nhìn thoáng qua thân rồng khổng lồ và cái đầu người nhỏ nhắn...
Không được, quá cay mắt rồi, nếu nhìn thêm một cái, cô đều cảm thấy nếu mình không phải là tu sĩ, buổi tối chắc chắn sẽ gặp ác mộng. Cô nhịn không được cảm thán nói: “Ngươi đúng là một quỷ tài có não động thanh kỳ.”
Bạch Vi lúc này có chút khánh hạnh, may mà cô nghe lời Hổ Doãn, uống Trọng Tố Đan, nếu không bị vây xem là chuyện nhỏ, đến lúc đó bắt cô làm một màn biến hình... Đây là suy nghĩ đáng sợ gì thế này! Bạch Vi vội vàng xua đuổi suy nghĩ này ra khỏi đầu.
“Long mẫu, ngài xem ta thiết kế có phải đặc biệt phù hợp với hình tượng của ngài không? Đúng rồi, quỷ tài ngài vừa nói có phải là đang khen ta không? Ta cũng cảm thấy ta rất cừ! Ta đúng là một yêu vương tập hợp cả tài hoa và thực lực vào một thân, sao ta có thể ưu tú như vậy chứ?!”
Bạch Vi vất vả lắm mới đè nén được tiếng khạc xuống, nghe thấy lời tự khen ngợi phía sau của Hổ Doãn, lập tức nhịn không được lại muốn âm dương quái khí yêu vương rồi.