Bạch Vi nhìn chằm chằm người phụ nữ đã khiến cuộc đời mình đi chệch quỹ đạo trước mắt, trước kia yêu thích bà ta bao nhiêu thì bây giờ hận bà ta bấy nhiêu.
Nàng cũng muốn nghe xem, người phụ nữ này sẽ trả lời câu hỏi đó như thế nào.
“Không có đắc tội. Ta bị bệnh ghen ăn tức ở, thấy họ vui vẻ thì ta không vui, nhưng ta lại không làm được chuyện đại gian đại ác, nên ta nghĩ hay là bắt cóc con của họ đi.”
Người phụ nữ hỏi chuyện với vẻ mặt khó tin nhìn viện trưởng đang không có biểu cảm gì, cô ta lùi về sau hai bước, lẩm bẩm: “Đúng là một mụ điên.”
Viện trưởng cô nhi viện cười: “Điên sao? Đây là chuyện xấu duy nhất ta làm trong đời, cũng là chuyện ta không hối hận nhất.
Ngươi có biết không? Mỗi lần ta đề nghị cha mẹ ruột của nó đến cô nhi viện, ta đều cảm thấy rất kích thích, nhưng cha mẹ nó lần nào cũng không đến.
Nhìn họ lần lượt bỏ lỡ, trong lòng ta thật sự rất hả hê!”
Nụ cười đắc ý và điên cuồng trên mặt khiến cả căn phòng im lặng, lòng hận thù của Bạch Vi đã lên đến đỉnh điểm.
Nàng nổi sát tâm.
Không chỉ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t viện trưởng cô nhi viện, mà còn muốn g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả những người trong phòng đã nghe những lời này.
Bọn họ đều đáng c.h.ế.t!
Linh hồn vốn trong trắng của Bạch Vi dần dần nổi lên một tia hắc khí, nhưng khi ngón tay chạm vào lưng viện trưởng, động tác của nàng đột nhiên dừng lại.
Không đúng.
Bạch Vi nhìn người phụ nữ trước mặt, người này không phải viện trưởng, nàng nhớ sau tai viện trưởng có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ, người phụ nữ này không có.
Nàng đi vòng ra trước mặt người phụ nữ, cẩn thận nhìn đối phương, trông giống hệt viện trưởng.
Nàng lại đi vòng ra sau lưng người phụ nữ, nốt ruồi nhỏ sau tai lại xuất hiện, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác của nàng.
Bạch Vi rất chắc chắn mình vừa rồi không nhìn nhầm, nhưng tại sao nốt ruồi nhỏ này lại không có, rồi khi nàng nhận ra có điều không ổn thì nó lại xuất hiện?